Ông Nội

Mình còn chẳng có một cái ảnh nào chụp chung với ông nội. Một điều mình thấy rất đáng tiếc. Kỉ niệm với ông nội thì dường như nhiều hơn với ông ngoại có lẽ do ở gần ông nội hơn.

Mình vẫn luôn ước rằng hai ông và bà lùn sống lâu hơn đến khi mình lấy vợ , có con :d ông bà lại được nhìn thấy một thế hệ nữa lớn lên: Chắt giống cụ như đúc :d

*

Kỉ niệm giống như những đoạn film đen trắng, rời rạc xếp gọn gàng vào nhau nhưng chỉ khi ta tìm kiếm thì nó mới xuất hiện và tuôn ra không ngừng.

Ông nội, bác xuân mất năm mình học lớp 8, một năm buồn nhưng trước đó thì là quãng thời gian tốt đẹp. Ông đột quỵ lần thứ 3, yếu hơn nhiều với những lần trước đó, liệt nửa người. Bà nội chạy chữa tốt nên ông dần dần khoẻ hơn nhưng không còn nhanh được nữa. Mỗi sáng không phải đi học thêm mình được bố bảo lên bóp chân cho ông, thường thì chỉ có mình với ông ở nhà, bóp chân, bóp tay, hai ông cháu ngồi nói chuyện :d

Cũng có lần ông giận bố vụ gì đấy nên xuống nhà mình đòi cái đồng hồ vuông nứt mặt mà bố treo trên phòng mình :d Rồi lần khác ông xuống chơi, hình như là đi bộ, bố bảo mày đưa ông về 🙂 mình định đi cùng ông về đến nhà rồi đi bộ lại thì đi đến chỗ mẫu giáo sao sáng 2 thì ông bảo về đi :))

Nhưng kỉ niệm đầu tiên mình nhớ tuy trong tiềm thức là lúc mình chừng 2 tuổi, :d mọi thứ không rõ ràng như kỉ niệm gần đây nhưng ông dắt mình đi chợ, chợ đổ hồi đấy vẫn đông đúc lắm. Chia ô bán hàng đông, nhộn nhịp :d

Rồi đến kỉ niệm tiếp theo là nhà cũ của ông bà ngoại ở đồ sơn. Mình về nghỉ hè, ông nội đi dream xuống, ông mặc bộ kaki trắng:d Bà ngoại bố mẹ mình ra đón :d

 

 

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s