#218 Love Yourself

#
Ga Hà Nội đang sửa lại sảnh chính, ngồi bên này đường nhìn sang cái đống ngổn ngang bừa bãi một kiểu bừa bãi có chủ định và tổ chức dù hơi gượng ép nhưng ít nhất cũng có người đang cố gắng làm tốt CV của mình bên kia. Trong khoảng 2 năm gần đây mình thấy Ga và tàu hoả có những biến chuyển để nâng chất lượng lên khá nhiều, từ việc nâng Ga lên theo kiểu Platform hay chậm giờ thì xin lỗi, đồng phục và nhân viên có tốt hơn:)) Tuy nhiên cái cần nhất là nâng khổ đường từ 1M lên 1.435m thì chưa có làm cho nên tốc độ vẫn rùa bò vậy thôi.
Ga bên kia chắc sẽ xong vào trước tết để cho anh chị em kiếm ăn ở hn lũ lượt về quê. Mình thì chắc sẽ bò đường 5 về thôi , tất nhiên là trong trường hợp có về. :))
>
Thấy bảo qua Noel, mình nhận cả chục cái mess mừng Noel mà cũng không hiểu tại sao lại nô nức thế khi vốn dĩ có phải ngày lễ của mình đâu:)) hơn nữa toàn các bạn không đạo.
Mình vẫn giữ nhịp sống cũ, kéo 1 vòng hồ tây, hít đất và cơ bụng như bình thường. No fucking day off.
>
Thời tuổi trẻ thì luôn nghĩ mọi chuyện sẽ vẫn ổn như nó vẫn thế và nuông chiều bản thân cùng thoả hiệp và lười biếng :)) Roài một ngày cũng phải hiểu ra éo có gì tự dưng đến nếu không chăm chỉ cố gắng từng tí một.
Và nếu có một chút thành tựu rồi lại nuông chiều bản thân thì những thứ có được lại trôi qua mau :d Nên shut up and do your jobs.
>
À mình nghĩ đi nghĩ lại chiện dù đúng hay sai người nhưng mà sai thời điểm thì cũng fail vcl nên thôi :))
>
Mình rất dễ bị ảnh hưởng bởi những thứ nhỏ nhỏ xung quanh hoặc của người đối diện, dù rất cố gắng không để ý đến nhưng cứ điều gì lặp lại 2 lần là mình bị thu hút chú ý một cách hết sức vô thức kiểu ngồi cafe mà có thằng đối diện ngồi rung chân hoặc kiểu búng tàn thuốc show off là mình lại thấy khó chịu rồi.
các cụ bảo là :”Nam mà rung chân thì cùng cực, nữ mà rung chân thì hèn hạ.” Mình không tin lắm nhưng mà ngồi nói chuyện với đứa hay rung chân làm cảm thấy hết sức khó chịu. Bà nội bảo đấy là tướng “Phá tài” thế mà mình trước còn biết một anh ngồi làm việc rung chân mà rung cả bàn.
>
Mình ngồi nghe cái album dạ khúc cho tình nhân của anh Đàm- cái kiểu nhạc nhẽo âm u , buồn bã chết đi được. “Thành phố buồn” mà anh Đàm hát là Đà lạt còn thành phố buồn của mình lại là nơi khác :)) Mà mình chỉ dồn dập mong nhớ quay lại thăm anh em, thăm thành phố buồn vào lúc nhạt nhẽo, buồn chán éo có gì làm chứ lúc nhiều việc làm thì không có hào hứng lắm.

Lên xong list đồ mua Tết này, coi bộ cũng khá chi tiết và 2 thứ mình hào hứng nhất là em Solo 3 và em Lamy 2000 :))
#livinginthesunshine #ngoluoc

4515856351_d7054278eb_b.jpg

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.