#239 “Lần này đã đầy chưa?”

# #239
“Lần này đã đầy chưa?”.
Là cái câu nói của thiền sư ở cái post #238 . Giới hạn của mỗi người là ở đâu. Chúng ta nhận ra mình không hài lòng với cuộc sống hiện tại, do những thứ khách quan, do những thứ chúng ta không control được và chúng ta chấp nhận.

Không.

Do bản thân chúng ta hết.

Mình là người không tin vào điều người khác bảo ” mày sẽ không làm được đâu, đừng cố” – Anh sẽ không bao giờ gầy được đâu” – “nếu không có tiền học thì về, nhà không giúp được đâu”

Nếu chúng ta nhận ra mình đang đứng trong một cái ao tù trì trệ, mệt mỏi, nhàm chán với mỗi ngày thức dậy. Thì chúng ta phải thay đổi, và tất nhiên thay đổi- bước ra ngoài vòng an toàn sẽ không phải bước đi êm ái gì. Nhưng nếu đó là điều cần thiết thì biết đâu (như mình chẳng hạn) chúng ta lại cảm thấy thích thú cái sự mệt mỏi, căng cứng, đau khổ mà việc thay đổi đem lại. Thực ra thì không ai biết nó sẽ tốt nên hay xấu đi nhưng có 1 điều mình biết chắc, chúng ta sẽ không còn là chúng ta của ngày đứng trong vòng an toàn nữa.
Vậy nên, hãy mạnh dạn bước ra ánh sáng. Nhưng, những người không ngoan luôn để ý hướng sáng đổ về đâu, thì đấy là nơi cần đến.

Câu nói của thiền sư cứ lởn vởn trong đầu mình, lần này đã đầy chưa ?
>
Mỗi lần căng thẳng mình lại ngứa hết cả tay chân, ngứa cả vết xăm đang ăn da non, giống như kiểu thật khó kiểm soát cảm xúc của mình nhưng mà kì lạ một điều là cảm xúc có lên có xuống, lúc tức giận, lúc khó chịu nhưng mặt mình vẫn thể hiện 1 kiểu thờ ơ cực kì ghét giống như sự thể hiện hằn vào trong chứ không bộc lộ ra ngoài. Cho nên những người xung quanh vẫn luôn được tiếp đón bởi vẻ mặt vô cảm hoặc nhăn nhở cầu tài nhìn rất đáng ghét.
>
Mệt nhoài khi kéo 1 vòng hồ, mình đã không thay đổi quãng đường suốt 1 năm qua nhưng đã tối ưu từ kéo 1 vòng hết 72 phút xuống còn 47 phút, không tính quãng nghỉ giữa chừng.
Xuống 78kg :d nhìn gầy đi bao nhiêu, sáng sủa le lói :)) ngày này năm ngoái đi đám cưới trang em mặt béo không thể đỡ được. Giờ có thể sờ thấy xương sườn rồi.
Winner train, losers complain:) so who are you????
à, đánh đổi của việc giảm cân là đi ngủ với cơn đói :d Thiệt không nhớ được lần cuối mình đi ngủ mà thấy no nê phè phỡn là khi nào :d
>
Mình tự dưng tò mò một cách kinh khủng những thứ mình quyết tâm dặn dò bản thân đừng có đọc, đừng có mở ra, đừng có làm. Giống như cảm giác ôm bụng đói đi ngủ đêm cuối tuần và tự năn nỉ bản thân trong tủ còn quá trời đồ ăn, hãy ăn 1 chút thôi. Nhưng rốt cuộc trong cả 2 case mình đã hold lại. Ôm bụng đói đi ngủ và không đọc những thứ tò mò.
Vậy thì có tốt hơn không ?
Ờ dạo này mình thêm 1 tính xấu là phóng xe máy bạt mạng trên đường :d Nằm ở nhà thì thấy nguy hiểm phết, còn trên đường thì không, thấy fun.
Công nhận là đi một mình thì nhanh.

PS: Mới xem được bộ film hay lắm. Mai sẽ kể về nó.

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.