1 CÚT DẦU, 1 ĐÁM MA

Mình join 1 cái group các cụ hay kể chuyện linh tinh, tầu ngầm đọc mấy năm. Tự dưng đọc được câu truyện này thấy buồn dã man. Ai cũng có những khoảng khắc mà cũng phải cố nhắm mắt bước qua.

Phải không ?

https://www.facebook.com/groups/nhung.ngay.tha.huong/permalink/1757016201258078/

1 CÚT DẦU, 1 ĐÁM MA

Năm nào đấy vào đầu những năm 80 cả làng cả nước vẫn còn nghèo lắm. Nhà nó cũng nghèo lắm. Mẹ nó mở 1 cái quán vách đất mái gianh ngay góc vườn chỗ ngã 3 của làng để bán mấy thứ lặt vặt. Hồi ấy làng chưa có điện.

Lặt vặt ấy là cái can nước mắm loại mặn chát chúa được người ta chở đến chắt ra từ cái thùng như thùng phuy, là cái bao tải muối người ta chở đển hạt to mà đen xì rất bẩn thỉu nhưng nhà nó và cả làng vấn ăn muối ấy đều đều. Lặt vặt ấy là cái thùng dầu ma dút được đâu lưng lửng thùng mỗi lần chắt ra bán nó cứ đổ lênh láng trên cái nền đất làm cả quán cứ hôi rình mùi rất bao cấp… Lặt vặt ấy là cái hộp bán thuốc lá cuộn chả có đầu lọc gì cả, điếu ngắn tủn. Loại thuốc lá này cứ chiều chiều đến nó lại đạp xe đạp lên khu Trại gà đến nhà chú Chấn lấy thuốc về bán. Nhà chú Chấn làm thuốc lá từ công đoạn đầu đến công đoạn cuối đều tự làm lấy cả. Chú trồng câu thuốc lá trong vườn, chờ lá vàng hái về phơi khô rồi cắt rồi sấy rồi trộn mùi thơm, rồi tự cuộn trên cái hộp có để rải sẵn những tờ giấy giấy polime mỏng tang bôi sẵn hồ dán. Cứ thế rắc những sợi thuốc lào vào rồi đẩy xoẹt cái là điếu thuốc chui ra… Quán nhà nó lèo tèo lắm mà toàn người làng đến mua chịu. Thì hồi ấy có nhà ai mà ko nghèo. Cứ mua chịu thế nên quán nhà nó hết vốn lại càng lèo tèo hơn…

Hôm ấy trời sâm sẩm tối lại mưa bão. Nó được mẹ giao cho ra dọn quán. Quán lèo tèo sơ sài vô cùng. Nó đang dọn quán thì thấy bá Trọng nhà cuối làng cầm cái đèn dầu ko cháy đi ra. Bá hỏi nó cho bá chịu 1 cút dầu. Một cút lúc ấy hình như đâu là 1/4 lít gì đấy. Nó dứt khoát ko cho. Bá lại năn nỉ nó, nó lại càng dứt khoát ko cho. Bá cứ đứng ở đấy năn nỉ. Nhưng nó vẫn 1 mực ko cho. Vì nó thấy mẹ nó hay cằn nhằn là vốn liếng chả có mà sao ai ai trong làng cũng đến mua chịu, nên giờ hết cả vốn… Thế là dứt khoát nó ko cho.

Cuối cùng bá bảo, hay là cho bá đổi mớ rau muống để cho bá mua chịu dầu nhé. Mai hay hôm nào bá có tiền bá vẫn trả cho cút dầu mà. Nó nhìn xuống tay bá qua ánh chớp lập loè thấy bá có 1 mớ rau muống héo rũ trên tay, chắc ai người ta cho bá. Nó vẫn dứt khoát ko, nó bảo nhà nó có rau rồi…

Bá Trọng hiền lắm, có lẽ bá hiền nhất làng, mà nhà bá cũng nghèo nhất làng. Bá ít nói, chỉ hàng ngày nhỏ nhẹ. Chắc chắn bá cũng ngaị mua chịu lắm, nhưng chả hiểu sao hôm nay bá cứ năn nỉ thế, bá cứ bảo cho bá mua chịu 1 cút dầu thôi mà, đi mà. Nó cứ thế dứt khoát ko. Cái tính trẻ con, lại ẩm ương thấy người ta càng năn nỉ cái gì là càng chứng tỏ mình sẽ ko lay chuyển nên dứt khoát ko. Thấy bá rơm rớm nước mắt. Bá bảo đêm nay có cơn giông về to lắm.. Nhà bá có mẹ già lại đang đau ốm nên cần có ánh đèn trong nhà để ra vào… Nó nghe lùng bùng, ôi chuyện người lớn nó nghe hiểu nào được, nó đâu có 6,7 tuổi… Rồi thấy bà lủi thủi quệt nước mắt ra về… Thế mà nó cũng chả mảy may gì cả, nó còn trẻ con mà…

Sáng hôm sau, vừa mở mắt trên giường bước xuống nó thấy mẹ nó hớt hải bảo hôm nay đóng quán con nhé. Có gì mà bán nữa đâu, để mẹ vác nốt nửa tải muối với nửa can dầu còn lại với mấy lít nước mắm kia ra cho nhà bá Trọng. Nó hỏi mẹ tại sao. Mẹ nó nói đêm qua mưa bão mà nhà bá ko có dầu thắp đèn, mẹ của bá ấy nửa đêm lọ mọ ra giếng múc nước rửa mặt bị rơi xuống chết rồi. Chết mà sáng ra cả nhà mới biết….

Nó há hốc mồm… Run bần bật. Nó thấy nó là chính là nguyên nhân làm mẹ bá Trọng chết. Nó thấy nó chính là người đẩy mẹ bá Trọng xuống giếng….

….Hôm ấy, và hôm sau nữa nó cứ nhốt mình ở trong nhà, chứ thường mà khi nhà ai có đám ma là nó cùng bọn trẻ trong làng kéo nhau chạy đến xem người ta kèn trống ma chay..

Rồi cả mấy năm sau đó nó ko dám ngước lên nhìn mặt bá Trọng. Mỗi lần giáp mặt nó cứ cắm mặt xuống lầm lũi bước qua…Nó dằn vặt và đau khổ ghê lắm. Nó thấy tội lỗi ghê lắm. Nhưng chính vì ko giáp mặt bá mà khóc 1 lần, nói 1 câu 1 lần cho nên để đến tận bây giờ sau mấy chục năm cứ ăn cơm rau muống là nó lại nhớ lại chuyện ngày ấy, mà rau muống là rau của mỗi nhà khi vào mùa có ai mà ko ăn đâu cơ chứ…

Cứ thế nỗi dằn vặt đau khổ và giận mình, hận mình suốt mấy chục năm trời nó mãi mãi ko nguôi ngoai về cái thời trẻ con ngu dại vô cảm, về cái thời đói nghèo khốn khó đó…

Ps:Bữa cơm tối nay nó nấu đấy, mấy chục năm trời rồi và xa quê hương cả nửa vòng trái đất rồi mà tối nay lại bất chợt bị dằn vặt chuyện buồn ngày xưa cũ…

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s