ĐIỀU ĐÃ KHIẾN TÔI CHỌN CUỘC SỐNG NÀY 

Vài tuần gần đây mình cứ suy nghĩ chông chênh giữa chuyện cuộc sống, tương lai, gia đình, tiến hay lùi, ai ở bên cạnh hoặc không cần ai.

Chiều thứ 5, xụt xùi ốm, hn đã lạnh khô, khô quay quắt cả mặt. MÌnh cứ ngủ dậy là thấy uể oải.

Mỗi ngày đi làm hãy cố gắng hơn một tí. Dây đen sẽ kết thúc. Đọc mấy chuyện khoe của với stt gây gato vừa thôi.
Hãy tập trung làm việc và đừng đọc mây thứ khác có não hơn.

À mình đọc được post này, đọc xong thấ trùng hẳn xuống.
Một buổi chiều im lặng.

r/nosleep
u/TheRavensAreDead
Câu chuyện từ một chuyên viên chăm sóc tử thi của thế kỉ 21 (Phần 3)
ĐIỀU ĐÃ KHIẾN TÔI CHỌN CUỘC SỐNG NÀY
____________
Theo lời OP, bài viết được đăng trên r/nosleep nhưng bị remove vì buồn nhiều hơn là đáng sợ do đó OP repost lại lên r/sadstories.
Bài đã được đăng khá lâu khoảng 1 năm trước và đã đưa vào dạng archived, được trans tìm được trong khi đào mộ.
Tổng cộng bài viết có 5 phần.
____________
Tôi đang trong tình trạng đầy ứ các câu hỏi từ những người muốn biết vì sao tôi lại làm công việc này. Tôi đã hơi miễn cưỡng lúc bắt đầu nhưng rồi tôi quyết định rằng công việc này rất quan trọng. Trên hết thì quyết định trở thành một chuyên viên chăm sóc tử thi của tôi đã được nung nấu sau khi một chuyện xảy ra.
Khi tôi còn bé, tôi luôn sợ mình phải lớn lên một ngày nào đó. Tôi đã từng là một đứa trẻ kì lạ, và nghĩ về những việc như vậy khi còn nhỏ tuổi. Khi tôi lên năm, cha mẹ tôi li hôn. Đó là một cuốc chia tay cay đắng (nếu tôi thành thật thì là vậy) khi mà cha mẹ tôi quá để tâm đến những gì họ muốn và việc “giành chiến thắng” đến mức tôi và những người anh trai thường nằm trong tầm ngắm và bị sử dụng như những con cờ.
May mắn là bọn tôi vẫn còn có Bà nội (trans xin phép giữ nguyên tên gọi “Gran” sau này). Bà luôn muốn giữ chúng tôi tránh xa bi kịch một cách xa nhất mà bà có thể. Gran là một y tá vì cộng đồng của một khu vực trong nước, đồng nghĩa với việc bà thực hiện việc thăm nom cho những bệnh nhân cần được kiểm tra định kì nhưng không có ý định đến bệnh viện thường xuyên. Bởi vì khi đó tôi vẫn chưa đủ tuổi đến trường, tôi không hề đi học cả tuần và thi thoảng khi mà cha mẹ cãi nhau, Gran không còn cách nào khác ngoài việc đưa tôi đi làm cùng. Tôi thấy việc đó rất thú vị bởi vì chúng tôi đã đi khắp đất nước và thăm nom nhiều bệnh nhân khác nhau. Gran sẽ cho tôi đeo găng tay dự phòng và khẩu trang y tế và tôi cũng có thể trở thành một y tá.
Điều đó, dĩ nhiên, là không đúng luật khi đưa tôi đi cùng nhưng thật sự thì không còn chọn lựa nào khác bởi khi đó chúng tôi không thể chi trả nổi cho một người trông trẻ và với những chuyện đang diễn ra, tôi sẽ lo lắng khi xa người thân (separation anxiety: hội chứng lo sợ xa cách, thường là ở trẻ em khi không được ở gần cha, mẹ hoặc người chăm sóc khác) và gào toáng lên ở chỗ trông trẻ cho tới giờ về. Ở những năm 90, chúng ta bỏ qua rất nhiều các luật lệ. (Tôi không bao giờ ở trong phòng khi họ được chữa trị, tôi thường tế nhị ra ngoài hoặc ở trong một phòng khác). Phần lớn các bệnh nhân là người già và việc gặp một đứa trẻ và một gương mặt lạ thường làm họ khá vui vẻ nhưng cứ như một cô gái e thẹn vậy, điều đó làm tôi sợ. Tôi còn nhớ có một bà nọ, bà ta sống với cháu gái và cứ luôn gọi tôi là Rosie. Tôi được dặn là không được cố sửa lại lời bà ấy nếu bà gọi tôi như vậy và không được trả lời tất cả các câu hỏi của bà như thể tôi biết câu trả lời. Tôi cho rằng việc đó thật kì quặc và bà ta làm tôi sợ bởi đôi khi bà thật dễ thương, khi khác thì bà lại cứ la hét. Tôi thường được bảo phải ngồi ở cầu thang trước nhà.
Có một cô gái, chúng tôi đến thăm lúc cô sắp phải ra đi vì khối u não không thể phẩu thuật được. Tôi thích được đến thăm cô bởi vì cô ấy chỉ trạc tuổi tôi và mẹ của cô hay nhờ tôi chọn trang phục cho cô ấy. Tôi nhớ một hôm tôi và Gran lái xe ngang qua nhà cô ấy và tôi đã hỏi vì sao Gran không dừng xe lại. Cô gái ấy đã mất. Đó là lần đầu tiên tôi biết đến khái niệm về cái chết và tôi đã hoảng sợ, gào thét, nức nở trong tim.
Gran làm tôi bình tĩnh trở lại, nhưng kể từ lúc đó, nếu cha mẹ tôi ra ngoài và trùng đúng vào ngày tôi không đến nhà trẻ, anh cả Joe phải nghỉ học ở trường một ngày và đi cùng tôi với Gran để trông chừng tôi. Tôi không thích như vậy bởi tôi cho rằng đây là điều đặc biệt giữa tôi và Gran do đó tôi luôn nhất quyết ngồi ở ghế trước và cho Joe ngồi ghế sau. Anh ấy là người anh kiên nhẫn nhất trên đời nên anh không bao giờ tranh cãi với tôi cả.
Một ngày nọ, sự việc diễn ra y hệt vậy do đó khi Gran đi làm, bà ghé qua đón Joe ở trường học và đón tôi. Tôi không nhớ rõ tai nạn đã diễn ra như thế nào…một phút trước đó tôi còn nhìn ra ngoài cửa sổ xe, rồi thì tôi bị giằng mạnh về bên trái và mặt tôi lệch đi. Chiếc xe hẳn đã lộn vài vòng nhưng tôi không thể nhớ chính xác được. Tôi chỉ nhớ rằng đã nghe thấy tiếng thét và nhận ra rằng đó là tiếng của mình. Khi chiếc xe ngừng lăn vòng và ở dưới một bờ kè (đó là một cái hào lớn bên đường, đủ sâu để che tụi tôi khỏi tầm nhìn của xe cộ đi qua), tất cả những tiếng ồn ào – tiếng ầm ầm, tiếng nổ và rít lên – dừng lại và tĩnh lặng. Tôi không thể di chuyển và khuôn mặt nằm sát với mui xe. “Gran?” Tôi hỏi dè dặt. “Ổn rồi cháu yêu” Gran trả lời từ một chỗ gần đó, cạnh tôi. Bà nghe bình tĩnh lạ thường. “Chúng ta sắp chết phải không bà?”. Tôi không cảm thấy muốn khóc nhưng thấy rất sợ. “Đừng ngốc thế.”, bà nói, vẫn với giọng điềm tĩnh ấy.
Vài phút sau, bà bảo tôi kiểm tra xem mình có bị thương không. Cổ cháu có đau không? Ngón chân có ngoe nguẩy được không? Đầu có đập vào đâu không? Khi bà đã chắc rằng tôi không bị đau ở đâu, bà nói tôi từ từ quay ra sau và xem thử anh trai có sao không. Chỉ lúc ấy tôi mới nhận ra mình không hề nghe thấy một tiếng nào của Joe kể từ khi chúng tôi rơi xuống đây. Khi nhìn lại tôi có thể thấy anh Joe đang ở ghế sau, anh ấy trông như đang ngủ và có một vết rách trên mũi, một cục u trên đầu và cánh tay cong gập một cách kì lạ. “Bà cần cháu nhìn thật cẩn thận, cháu yêu, và nói cho bà biết nếu cháu thấy ngực anh có phập phồng.” Tôi nheo mắt và nhoài người hết mức có thể. Tôi chắc chắn rằng anh còn thở và cho bà biết. “Vậy được rồi, thật tốt. Chúng ta sẽ ở đây và chờ người đến giúp.”, bà nói. Lúc còn bé thế, bạn sẽ cho rằng ai đó sẽ đến giúp, đặc biệt là khi một người lớn đã nói như vậy. Giờ đây, khi tôi trưởng thành rồi, tôi biết rằng Gran đã vô cùng lo lắng. Việc xảy ra, tất nhiên, trước khi điện thoại di động ra đời và đó là một khu vực hẻo lánh. Chúng tôi chỉ cần đợi. “Trong khi chờ, cháu hãy làm việc mà một y tá làm. Cháu cần phải xoa bóp cánh tay cho Joe sau một vài phút và nói cho ta nếu nó còn ấm”. Tôi làm theo lời bà không chút thắc mắc.
Sau vài lần xoa bóp, tôi lí nhí hỏi bà “Joe chết rồi hả bà?”
“Không, ngực nó còn phập phồng tức là nó còn sống.”
“Tại sao chúng ta không thử gọi anh ấy dậy?”
“Bởi vì cơ thể biết rằng nó đang đau đớn do đó nó quyết định “tắt” một lúc để chờ cho đến khi được giúp đỡ. Nhưng anh con có thể cảm thấy con xoa bóp cánh tay cho nó và nó sẽ không sợ hãi. Sau đó cơ thể sẽ “bật lên” nếu nó biết ai đó có thể chữa cho anh con đã tới.”
“Làm sao nó biết được ạ?” Tôi ngạc nhiên.
“Cơ thể chúng ta rất thông minh” bà trả lời “Cháu có muốn nghe vài điều tuyệt vời khác mà nó có thể làm không?”
“Có chứ.”
“Có ạ.” Bà sửa lại lời tôi.
“Có ạ.”
“Được rồi, nhưng khi bà kể cháu nghe, bà muốn cháu tiếp tục giãy giụa thử xem có thể thoát ra ngoài không. Cháu làm được chứ?”
Trong vòng nửa giờ, Gran kể cho tôi nghe về những điều tuyệt vời cơ thể chúng ta làm được. Bà nói rằng bằng những con đường thông minh nhất nó có thể tự chữa lành và cách mà nó không ngừng làm việc với một mục đích duy nhất – để giữ chúng ta sống sót. Bà cho tôi biết hoảng loạn là gì và làm thế nào để làm dịu nó, như lúc đó, giữ cho hơi thở chậm và bình tĩnh để cho bộ não của bạn không cố gắng nghĩ về quá nhiều thứ một lúc. Tôi không biết được bao nhiêu thời gian đã trôi qua nhưng vào lúc nào đó, tôi có nghe thấy tiếng sột soạt và một người đàn ông xuất hiện. Ông ấy trông khá bẩn và có vẻ cộc cằn. “Tạ ơn chúa” Gran nói trong nước mắt. “Ba người chúng tôi đang bị mắc kẹt trong này. Cháu trai tôi đang ở đăng sau và – “
Nhưng ông ta không nói gì cả, chỉ lẳng lặng đi vòng vòng quanh chiếc xe và cố gắng mở cửa. “Tôi cần ông tìm một trạm điện thoại và gọi cứu hộ…” Gran dừng lại giữa chừng. Ông ta mở cánh cửa khoang xe đang bị lộn ngược và lục lọi đồ đạc ở sau xe. Ông ta sẽ trèo vào trong qua cửa khoang? Tôi nhướng cổ lên để nhìn thử và chỉ có thể thấy ông ta đang đi qua một cái cặp, hiển nhiên là của Joe. Trong giây lát sau đó, chúng tôi ngồi trong im lặng.
“Tôi nghĩ cháu tôi đã chết rồi!” Gran khóc trong tuyệt vọng. Gã đàn ông vẫn không nói gì cả. Ông ta đang lục túi xách của Gran và lấy đi mấy thứ. Sau đó, ông ta bỏ đi. Gran và tôi bị bỏ lại với những lời nặng nề vừa rồi.
“Ờ thì, đừng để ý chi” Gran nói, tỏ ra vui vẻ, cố gắng che lấp đi một chút sợ hãi bà vừa để lộ ra. Bà bảo tôi tiếp tục giãy giụa để làm rộng xung quanh ra và mở một cánh cửa hay một cửa số trong đống hỗn độn của một chiếc xe bị nghiền nát trong khi bà tiếp tục kể cho tôi nghe nhiều chuyện khác về cơ thể người.
Tôi cố gắng xoay xở để làm cho cửa sổ xe mở ra một chút để cho thân người nhỏ bé của tôi có thể trườn qua. Gran dặn tôi chạy lên trên đường và gọi được ai đó dừng lại. Lúc đấy đang vào mùa đông do đó dù cho chỉ mới cuối buổi chiều, trời đã sắp sửa tối. Tôi chờ ở trên đó một lúc, lâu như đã vài năm vậy, và không có ai đi ngang qua cả. Tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng do xa cách, lo về việc bỏ Gran ở lại và việc tôi đã bỏ qua vài lượt xoa bóp cánh tay cho Joe.
Tôi trở nên thở gấp do lo lắng và lạnh do đó nhanh chóng quay lại chỗ ô tô và nức nở “Cháu xin lỗi Gran, không có ai đi ngang qua cả và cháu muốn quay lại đây.”
“Ổn thôi cháu yêu. Ta muốn cháu nhìn vào sau xe xem thử có còn chăn trong đó không…” bà nói rõ ràng, nhưng nghe mệt mỏi hơn ban nãy. May thay, gã đàn ông khi nãy đã không lấy mấy cái chăn đi nên tôi leo vào trong qua cửa sổ, đắp hai cái cho Joe, xoa bóp tay cho anh ấy và tới gần chỗ Gran để tôi có thể đắp chăn cho bà.
Bà cố gắng quàng tay qua người tôi và bảo tôi co người lại càng nhiều càng tốt. Và rồi bà kể cho tôi nghe một câu chuyện về chiếc áo đầm bà yêu thích. Đó là một bộ váy lụa xanh tay dài đến khuỷu, gấu thuôn dài phủ chân (mấy bộ kiểu như của mấy nữ hoàng ấy: long sleeved, floor length) và bà muốn mặc nó cùng với chiếc vòng đội làm từ những bông hoa Jasmine. Đó là một bộ váy ma thuật bởi khi bà mặc nó, bà sẽ nhìn thấy các nàng tiên. Tôi hỏi bà liệu tôi có thể xem nó vào lần tới chúng tôi ở nhà bà không và bà đã đồng ý. Vào một lúc nào đó, tôi chìm vào giấc ngủ.
Kí ức tiếp theo của tôi là khi ở bệnh viện, ngồi trong lòng cha. Một thời điểm nào đó, chắc hẳn là ở trên xe cấp cứu, tôi được đưa cho chiếc găng tay và khẩu trang và được quấn trong một chiếc chăn. Một y tá đến và nói gì đó với bố. Liên tục hỏi mà không nhận được câu trả lời khiến tôi thấy khá khó chịu. Tôi muốn được gặp Gran và Joe. Cuối cùng thì tôi cũng được thông báo là cả hai sẽ được đến gặp Joe. Tôi cảm thấy dễ chịu hơn.
Tôi đã thấy thất vọng bởi anh vẫn chưa tỉnh lại. Anh trông thật yên bình ngoại trừ anh ấy cực kì nhợt nhạt và bất động. Tôi chạy đến ôm anh nhưng cha tôi ngăn tôi lại. Ông bảo rằng tôi không nên quấy rầy anh ấy. “Ai đó sẽ đến và xoa bóp tay cho anh phải không bố?” Bố tôi gật đầu, mím chặt môi. “Bố đừng lo lắng, anh rồi sẽ tỉnh lại khi cơ thể của anh ấy nhận ra có người đã tới để chữa cho anh.”
Sau đấy, chúng tôi đến phòng của Gran. Bà nhìn xanh xao và mệt mỏi nhưng không như Joe, bà đã tỉnh, ít ra là vậy. Tôi lao đến bên bà và bà cười yếu ớt. “Đoán xem nào”, tôi thì thầm một cách thích thú, “Joe sẽ ổn thôi. Anh ấy chỉ cần ngủ một lát.”
“Ồ điều đó không tuyệt vời sao cháu yêu.” Bà nói nhỏ. Mẹ tôi đã tới để đưa tôi về nhà để bố có thể ở lại với Gran.
“Cháu sẽ mang cho bà bộ váy đặc biệt vào lần sau cháu tới thăm.”, tôi hôn chúc ngủ ngon và nhón chân đi ra.
Bà mất không lâu sau khi tôi đi.
Mãi sau này khi đã lớn, tôi nhớ về chuyện khủng khiếp đó và nhận ra được vài thứ. Tôi, dĩ nhiên, biết ơn tất cả những người đã tham gia giải cứu chúng tôi – người nông dân nghe thấy Gran gào khóc, cảnh sát, những nhân viên cứu thương, những người lính cứu hỏa, những bác sĩ, những y tá. Vậy tại sao chuyện ấy lại khiến tôi muốn trở thành một chuyên viên chăm sóc thi thể mà không phải là một y tá hay một bác sĩ, một người lính cứu hỏa hay một nhân viên cứu thương. Bởi tôi cũng biết ơn một vài người khác nữa, ta có thể gọi là những anh hùng vô danh.
Nhân viên chăm sóc tử thi đã làm cho anh trai tôi nhìn như đang ngủ khi tôi đến gặp anh ấy lần cuối cùng ở bệnh viện, hoàn toàn không giống như anh ra đi sau nhiều giờ mắc kẹt trong một tai nạn ô tô. Người điều hành lễ tang, người đã trực tiếp lắng nghe lời nói của một đứa bé năm tuổi để mặc cho bà của nó chiếc váy lụa xanh yêu thích và kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi nó dành hai mươi phút làm chuyện vô ích với chiếc vòng hoa để nó trông hệt như trong câu chuyện mà bà nó kể. Ông ta cũng đã cho tôi thấy cách để đặt hoa vào tay bà tôi để không ai thấy nó xanh xao đi vì đông lạnh. Đó là thông tin tôi luôn kiểm tra với mỗi một người được tôi chuẩn bị cho đám tang, cho đến ngày hôm nay.
Và tất nhiên tôi dành sự biết ơn đặc biệt của mình cho Gran, vì đã chân thành và trò chuyện với tôi trong thời khắc đáng sợ nhất của cuộc đời. Bà đã biết trong chiếc xe đó, rằng bà sắp chết và như thế thì tôi sẽ bị bỏ lại một mình trong xe với hai xác chết trong một thời gian dài vì vậy bà dạy tôi bằng cách nhanh nhất bà có thể để khi thời khắc ấy đến, tôi sẽ được trang bị như cách mà một đứa trẻ năm tuổi có thể được. Những câu chuyện mà bà kể về cơ thể con người trong thời khắc quyết định đó ngăn tôi thấy rằng xác chết là một cái gì đó đáng sợ, thay vì đó chúng lại là những thứ đáng để dành sự cung kính và và tôn trọng cho mỗi trận chiến đáng ngạc nhiên mà mỗi người chúng ta đã chiến đấu trong cuộc đời. Và mỗi một con người đều xứng đáng được yên nghỉ, một khi phần việc của mình đã hoàn thành.
Rõ ràng, vào khi đó tôi không nhận ra bất cứ điều nào như thế. Tất cả những thứ tôi biết là khi Gran dũng cảm sắp qua đời, bà đã kể cho tôi nghe một câu chuyện và trao cho tôi vũ khí để chống lại sự sợ hãi. Với những bài học mang đến sự thấu hiểu, và khi ai đó càng thấu hiểu, họ càng dành cho người khác lòng trắc ẩn. Bởi vì lẽ đó, bà tôi đã dùng những hiểu biết của bà để giúp tôi vượt qua một thời khắc đen tối. Và giờ đây tôi có thể trả lại bài học đó bằng cách dùng những kiến thức về sự mất mát của bản thân, về sự quan trọng của việc nói lời tạm biệt, để làm điều tương tự, như bà tôi.

Nguồn : https://www.facebook.com/groups/redditvietnam/permalink/464616523935755/

Ảnh chụp Màn hình 2017-11-16 lúc 09.21.39.png

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s