#392 Rối loạn lo âu

“Những người cho bạn lời khuyên tốt nhất thường là những người có gặp phải nhiều vấn đề với bản thân nhất”
Mình đi mentor cho các bạn, chia sẻ với anh chị em những vẫn đề không biết chia sẻ với ai, giống như một thính

“Những người cho bạn lời khuyên tốt nhất thường là những người có gặp phải nhiều vấn đề với bản thân nhất”
Mình đi listener cho các bạn, chia sẻ với anh chị em những vẫn đề không biết chia sẻ với ai, giống như một thính giả im lặng, lắng nghe và chia sẻ.
Bên cạnh đấy mình cũng có những vấn đề của mình và thường thì mình chọn cách im lặng, mỗi vấn đề giống như một que củi, những người như mình thường tự xếp nó xung quanh,chờ đến khi những chịu đựng cùng cực thì sẽ đốt, thường thì tự mắc kẹt trong những vẫn đề nhỏ nhặt của bản thân mình hơn là tự tìm cách tháo gỡ cũng như chia sẻ cùng với một người khác.
Niềm hoảng sợ mỗi khi có một người tỏ ra/mong muốn/thực hiện việc quan tâm tới mình lớn đến độ mình sẽ đóng tất cả các giao tiếp, đó là một sự im lặng, một thứ im lặng cùng cực. Sau đấy mình luôn cảm thấy có lỗi với những người bị mình đối xử đầy tệ bạc như thế nhưng cũng ko biết làm thế nào.

Theo một khoảng thời gian, tự bản thân cảm thấy tốt hơn, mình lại trở lại kiểu tưng tửng vui vẻ bình thường nhưng những vấn đề vẫn ở đó, ngày một lớn hơn, chồng chất rồi cảm thấy thật mệt mỏi, những ngày dài mệt mỏi.
>
Sự thật thì mình vốn không thích nghe tâm sự của người khác, nhưng nhiều khi lắng nghe câu chuyện của người khác thì mình lại tự có câu trả lời cho bản thân của mình. Đấy là cách mình tự duy trì việc phòng vệ, đấu tranh với những vấn đề không muốn/thể chia sẻ với ai.

Hôm nay lại nghe chuyện, cảm thấy thật là mệt mỏi.

giả im lặng, lắng nghe và chia sẻ.
Bên cạnh đấy mình cũng có những vấn đề của mình và thường thì mình chọn cách im lặng, mỗi vấn đề giống như một que củi, những người như mình thường tự xếp nó xung quanh,chờ đến khi những chịu đựng cùng cực thì sẽ đốt, thường thì tự mắc kẹt trong những vẫn đề nhỏ nhặt của bản thân mình hơn là tự tìm cách tháo gỡ cũng như chia sẻ cùng với một người khác.
Niềm hoảng sợ mỗi khi có một người tỏ ra/mong muốn/thực hiện việc quan tâm tới mình lớn đến độ mình sẽ đóng tất cả các giao tiếp, đó là một sự im lặng, một thứ im lặng cùng cực. Sau đấy mình luôn cảm thấy có lỗi với những người bị mình đối xử đầy tệ bạc như thế nhưng cũng ko biết làm thế nào.

Theo một khoảng thời gian, tự bản thân cảm thấy tốt hơn, mình lại trở lại kiểu tưng tửng vui vẻ bình thường nhưng những vấn đề vẫn ở đó, ngày một lớn hơn, chồng chất rồi cảm thấy thật mệt mỏi, những ngày dài mệt mỏi.
>
Sự thật thì mình vốn không thích nghe tâm sự của người khác, nhưng nhiều khi lắng nghe câu chuyện của người khác thì mình lại tự có câu trả lời cho bản thân của mình. Đấy là cách mình tự duy trì việc phòng vệ, đấu tranh với những vấn đề không muốn/thể chia sẻ với ai.

Hôm nay lại nghe chuyện, cảm thấy cuộc đời này thật là mệt mỏi.

63baf18ebd4bf77b2e3d4ade46d3f993.jpg

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s