#411 Chúng ta ai rồi cũng sẽ ổn thôi ?

#
Mình hay xem film serries của US vì một lẽ, ngoài câu chuyện và nhân vật thì mình thích kiểu bắt đầu mạch film ở mỗi seasson, ở mỗi ep một khác nhau. Trong Breaking Bad thì đoạn đầu của mỗi season thì sẽ là đoạn kết của season đấy và cả cái ss dài ngoằng lúc nhanh, lúc chậm, lúc cả tập chỉ kịp ăn xong cái bánh, nhưng dù biết mọi kết cục thì người xem vẫn luôn kiểu choáng ngợp hoặc bất ngờ đến ngỡ ngàng với diễn biến của từng tập.

Và theo đó với cuộc sống nhạt nhẽo vô vị mỗi ngày trôi qua này thì đúng là mọi thứ mường tượng như dự đoán, nhưng đến cuối ngày đúng là chẳng có gì có thể đoán định được.

14/04

Tuần trước mình vừa có một ngày fail vcl sau nhiều ngày sống trong tự tin và hào hứng với mọi thứ, tuy nhiên việc nhìn nhận lại mọi thứ một cách rõ ràng để bước tiếp là việc nên làm.

Tháng 4, mọi năm tầm này thiệt không nhớ mình đang làm gì, ngày nào cũng lên fb để mò lại cái “on this day” để xem hồi trước mình làm gì, cuộc sống giống như kiểu một cuốn sách viết ra mỗi ngày sau đó cuối ngày thì đốt nó đi, không có một chút mảy may ký ức nào lưu giữ lại. Nhớ nhiều nhớ dai cũng là một loại hành hạ, cá vàng hay quên cũng là một loại hành hạ khác, chỉ nên chọn thứ nên nhớ và chọn thứ nên quên thì mới thanh thản vui vẻ được thôi.

>

20/04
Cuối tuần đến như một cái chớp mắt, tuần này còn đi làm thứ 7, sếp và anh chị em đã đi châu âu tới tận đầu tháng mới về nên mọi thứ sống trong một cơn hoảng loạn như kiểu gấp rút nửa mong chờ vồn vã, nửa bệ rạc mỗi người theo cái lo toan của riêng mình.

Mình luôn giữ trong lòng một cái vẻ hậm hực như kiểu
luôn có gì đấy hậm hực nhưng mà ko thể nào thả nó sổng ra ngoài nếu không mình sẽ mang dao đi xiên hết tất cả các bạn làm mình khó chịu mất :))
>

23/04
Một thứ 2 nữa trôi qua, Mình đã type cái note này từ tuần trước, trải qua hết những niềm vui nỗi buồn nho nhỏ như kiểu bạn bè tặng sách, em usb 32g thân yêu lăn ra chết, thấy mình mặc vừa cái quần hồi gầy gầy 2014, đi lang thang giữa công viên, đào những ý nghĩ tích cực về chuyện tại sao mình lại trở về vn và nên sống như thế nào cho nó trọn vẹn nhưng thiệt thì mình vẫn suy nghĩ và nghiêm trọng hoá mọi thứ lên vcl như kiểu cứ suy nghĩ chiện mọc thêm một cái mụn có phải dấu hiệu ung thư hay không ấy…

Lâu lâu lại có một quãng như thế này, một quãng im lặng, toàn chuyện éo vui vẻ gì xảy ra và mỗi quãng như này sẽ luôn thấy rất tệ he he, nhưng việc cần làm lại phải kiên nhẫn, im lặng chịu đựng, tiếp tục cúi đầu xuống và bước tiếp, những ngày nắng ấm đẹp đẽ sẽ tới he he
Cảm giác giống hệt như kiểu bị nhốt ngồi học bài trong nhà trong một buổi chiều đói và nhìn thấy nhà hàng xóm đưa con đi chơi, tíu tít :))

Hoặc giống như theo dõi FB của anh chị em chú gì đang chinh phục thế giới, xây dựng đế chế còn bản thân thì cầm cốc sứ trắng uống Dilmah earl grey  ở cửa tầng 4, nhìn ra cây bàng thay lá cửa tiệm thuốc bên kia đường mà không tài nào trả lời được câu hỏi mình nên tiếp tục mọi chuyện thế nào
***

à đọc dc bài này trên Quora, thấy giống mình vcl, trừ đoạn thiên tài ra :)) :
Q: Cuộc sống hôn nhân với một thiên tài là như thế nào?
A [Melanie Kliesen, Luật sư doanh nghiệp tư nhân (từ 1992)]:
Hy vọng chồng tôi không đọc được câu trả lời này: Khó ở như mọc nhọt ở mông!
Và tôi ghét lắm.
Anh ấy có thể ngửi được đâu là người xấu, người giả tạo từ hàng xa cây số.
Anh ấy không tin tưởng ai (trừ tôi ra!)
Chẳng rõ anh ấy có phải là người hướng nội không nữa nhưng anh ấy chỉ thích ở một mình thôi. Tuy nhiên, nếu phải giao thiệp, thì anh cực kỳ khéo. Khéo quá mức cần thiết.
Và những người như anh thì thường suy nghĩ quá nhiều.
Lúc nào cũng phân tích cặn kẽ mọi thứ.
Có sự gì là không bao giờ quên, chứ đừng nói đến chuyện tha thứ.
Nhưng có cho cả thế giới tôi cũng không thay đổi những điều đó từ anh ấy đâu 🙂
http://qr.ae/TU16dQ
>
Điểm tin:
– MU chiến thắng TOT trận bán kết cúp FA trong một thế trận mà bóng dáng MU ngày xưa của mình trở lại như kiểu khi đối thủ dẫn MU 0-1 thì không có nghĩa họ đang thắng thế mà họ đang trêu điên đội bóng khủng khiếp và cơn giận dữ đấy ập lên ngay đầu họ ngay bây giờ. Và cu cháu De Ali nhảy nhót ngay khi ghi bàn :)) Kết cục là sấp mặt.
– Mình bắt tay vào khâu cái túi mới với sự chậm dãi và bình tĩnh đáng kinh ngạc và đột nhiên có mọi giải pháp cho các vấn đề kỹ thuật của cái túi vốn nghĩ là ko thể giải quyết dc
– Vé Infinity War nhanh chóng được bán hết, mình cũng nhanh tay đặt dc vé suất chiếu sớm để đi xem.
– Tất cả mọi thứ đều có thể thay thế, mình đã thu xếp đồ đạc gia đình đến một tầm cao về gọn gàng và bừa bộn mới. À cần thêm một đống thùng nhựa và đồ bếp để cái nhà mình ở từ chỗ ngủ chuyển sang cái nhà kho.
– PA tặng quà chia tay là một hộp nhạc rất đẹp, mình đã add thêm cái hộp nữa để bày lên bàn làm việc, hơi chật nhưng nghe có vẻ sắp cần cái bàn rộng hơn rồi.

Vậy đê, tuần này sẽ về nhà.
Cũng lâu lâu rồi.

leio-mclaren-300912-unsplash.jpg

F065036E-04CF-4547-9358-EC8E91D936FE.jpg

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s