#422 you are the wildest moon I know.

Giống như kiểu thời gian trôi rất là chậm dãi, chậm một cách khiến mình thấy ngứa hết cả người lên, y như việc đi sau một chị lead vàng vào buổi sáng đẹp trời phơi phới đi làm- đang bon bon thì chị ấy phanh dúi dụi lại, nhìn vào cửa hàng bên đường, bất giác quyết định éo đi vào nữa và tiếp tục rồ ra đi thẳng, ko quên theo thói quen đánh lái sang trái gần 2 m cho nó đủ vòng cua, rất phù hợp để con con xe nào đấy đằng sau rồ lên và ko phanh kịp vào chị.
Mình tỏ ra kiên nhẫn vcl, mặt không động sắc trong lúc vừa phanh vừa đi chậm nhìn chị cân nhắc quyết định rồi phóng đi vênh mặt đầy an nhiên.
hihi
Những tưởng chị í đi rồi thì sẽ bình yên mà đi đến vp, đến sớm tí, pha trà uống.
Nhưng không :))
Một chú cao bồi già đi sh, tay trái đưa điện thoại sang tai phải để nghe như kiểu tai trái điếc cmnr, có mỗi tai phải để làm việc, à mà cái dáng nghe điện thoại cool ngầy này làm cho việc lái xe của anh ấy hết sức mất thăng bằng, nên mình đi lò dò đằng sau nửa dự đoán chu kỳ đánh lái của anh í để còn vượt, nửa mong chờ có vụ drama nào đấy của anh í sẽ va phải chị đi leads đanh đá nào. Hai người sẽ xuống chửi nhau lúc sáng đi làm thì thiệt drama lắm.
#
Gần đây chả có cái gì vui vẻ hào hứng.
Sau mấy hôm bia rượu thì cơn trào ngược của mình chực chờ quay trở lại. Lần này thì mọi thứ có sự chuẩn bị hihih.
#
Dành hết buổi tối thứ 2 để ngồi đếm tiền, mình có một cọc to tiền 500-1-2-5k :)) xong ngồi đếm đếm, phân loại, pack theo cọc và tổng cộng dc 2.175k – không tệ với đống tiền lẻ đấy. Hồi sinh viên suốt ngày tích xu vào một cái chai rồi khi hết tiền lại ngồi xóc xóc đếm đếm, tiêu $2 trước rồi $1 rồi 50c, 20c, có lúc cầm một vốc 10c với 5c đi mua vé tàu với bus hi hi. Cơ mà nhờ có cái chai đấy cũng sống sót được qua bao nhiêu ngày đói.
Mình sẽ mang đổi đống tiền lẻ kia để mua viên đá mài 3000 grit :d
#
Cái kiểu tâm trạng bình tĩnh đến chậm rì này thiệt không phù hợp với tiết trời nóng oi ả mùa hè, cái kiểu mỗi tối cân nhắc xem có mưa không để còn đi đạp xe nhưng hôm muốn đi thì nó mưa tầm tã, hôm rảnh rang đi chơi thì thời tiết đẹp hồn nhiên ko biết xấu hổ luôn :))
Thiệt thì mình thích kiểu tâm trạng bình tĩnh này vào một ngày trời mưa phùn ẩm ẩm, ngồi ở cái hành lang thoát hiểm tầng 5 LA xong ngồi nhìn cmn cái rừng cây giữa trường mù trong sương mù và mưa phù :)) Thấy kiểu ăng-lê hết biết. Ngồi đấy ăn nui sốt cà chua nhạt toẹt, uống nước lọc, xong rồi cạp cạp quả tao xanh grand smith và bình tĩnh suy nghĩ xem bữa tiếp theo mình ăn gì :)) Một thứ suy nghĩ thực tế rất thú vị và xôi thịt :))
#
Hôm nay lại nói về chuyện cày tiền để giải nghệ, để kiếm mảnh đất to to, đào cái áo nuôi cá KOI có trồng đc sen luôn không nhỉ. Xong ngồi có cái nhà 1 tầng, trần cao, bếp xộng, 1/2 ở ngoài trời có mái kính để lúc nào cũng tràn ngập ánh sáng, giá sách to và chắc chắn sẽ có Lịch Sử Đảng, nuôi hai con mèo, 3 con chó, có làm cái vườn be bé trồng mấy cái linh tinh :)) Workshop ở cạnh nhà để thỉnh thoảng nghịch tí đồ hanđyman. Đấy là target giải nghệ của mình, không thể có ước mơ thay đổi thế giới như các bạn. Nên chỉ cần thế thoai.

#

Mình có một folder ảnh tên là ” All in” giống kiểu đánh Poker ấy. “All In” và éo còn gì để mất nữa.  Trong đấy là một nồi lẩu, đủ tất cả các type ảnh mình nhặt nhạnh về làm 1 kho ý tưởng cho một số chủ đề  kiểu: Quote đíp, gia đình, nội thất, MU, bóng đá, garden, coffe … Mỗi lần không có gì làm mình lại ngồi phân chia ảnh vào cái file theo chủ đề, việc này rất vui và giết thời gian. Nay ngồi sort ảnh thì vớ dc mấy cái ảnh mình chụp thời còn hay cầm máy đi lang thang. Nay lảm nhàm dài quá nên thêm ảnh lên cho

 

IMG_1895.JPG
Căn nhà này gần nhà Chị Phương Anh Duy, mỗi lần đi bán cá ở chợ về đều thấy em mèo ngồi. 
104D700033.JPG
Vũng nước nhìn lên trời 
428130_2387792269091_1918102017_n.jpg
Bãi hàng của Ga Hải Phòng, cái kho ngay đằng sau nhà mình hi hi :d Suốt ngày ném máy bay giấy đốt đuôi lửa xuống đấy 
30272_1252860296501_906592_n.jpg
Màng nhện 
104D70006-2.JPG
Góc này là góc lang thang của mình gần LB 

104D700015.JPG104D700016.JPG

Ảnh chụp Màn hình 2018-05-22 lúc 14.23.27.png

10548255_10201709725619776_5975239985316812537_o.jpg
Ngô Béooooo thời 2015 :))) Đẹp trai vl 
Advertisements

#421 Dragonfly out in the sun

Nặng tình chắc gì đã là hạnh phúc, vô tình chắc gì đã là sai lầm ?
#
Sáng thứ 7, trời nắng vàng hanh hao, sáng nay là tuần đi làm và một cách “vô tình” mình lại ngồi góc bàn tam giác quen thuộc, nhìn ra ngoài trời xanh cao giống như người tỉnh dậy sau một cơn say mèm mà quên sạch tối qua vừa bê tha lê lết như thế nào.
Mình định kể về chuyện chạy cơn dông gió bụi tối hôm qua sml trước khi cơn mưa ko vuốt dc mặt kịp ập xuống.
Mình tỉnh phết, về nhà được 30s thì cơn mưa tới.
Giờ thì mình chỉ thích những ngày nắng vàng ấm áp thôi.
Đừng 40 độ như mấy hôm trước là được.
#
Set một cái timeline và đơn giản là chờ đợi trong im lặng, kiên nhẫn, mọi thứ sẽ từ từ đến.
Thiệt ra thì khi muốn quá nhiều thứ cùng một lúc thì sẽ chẳng có cái gì thành hiện thực được cả. Cái nhạt nhoà này

ak-n-cakiner-289931-unsplash.jpg

 

patrick-tomasso-354097-unsplash.jpg

Thiệt thì có nhiều chuyện cảm thấy nếu để nó trôi qua có khi lại nhẹ nhõm yên bình hơn là cứ phải nhào vào, biết thì cũng biết rồi nhưng có vẻ đấy là điều tốt nhất nên làm.
Nên im lặng thì lại hơn.

 

#420 What do you mean funny ? Funny How ? :))

Quote: Joe Pesci (Goodfellas)

:)) Nay mới thứ 4, cảm giác thời gian biến mất sau khi tỉnh dậy lúc 6h2 phút sáng, 3 phút nữa là báo thức kêu, mình nửa tỉnh táo trong veo đầu óc, cố nhớ lại những gì đã xảy ra. Nửa sống như không muốn nghĩ đến ngày mai, hay muốn nhớ đến điều gì, chỉ muốn phủ cái chăn màu xanh tím than order đặc biệt- đầy dễ chịu kia lên mặt rồi ngủ. Sẽ ngủ quên luôn việc đi làm, việc phải làm cái list việc pending từ hôm trước. Nhưng không, mình vui vẻ dậy sớm, đi tắm, mặc đồ đi làm, ăn sáng và bình tĩnh nhường các chị đi leads và xe đạp điện đi rõ gàn và ngu lao ra đường mỗi sáng. Một con xe nào đó to hơn phanh không kịp xe chăm sóc các chị. Hôm nay em không có mood chửi nhau 😀

joel-overbeck-551492-unsplash.jpg

#

Hình như tối qua đi uống rượu, không say cơ mà dễ chịu và dễ ngủ. Rượu ngon pha nước táo uống rõ vào. Thỉnh thoảng cảm giác uống rượu cũng khá là vui. Còn bình thường thì không.

#

Các thanh niên online liên tục không quen với việc bị mất mạng, một tối trời mưa tối cả trời, xối đất xối cát, wifi tự dưng tèo, chẳng có gì làm nên mình ngồi đảo dữ liệu giữa 2 cái ổ cứng, một cũ một mới , chu kì cứ khoảng 5 năm lại phải đổi ổ cứng một lầ, chẳng có gì nhiều ngoài ít ảnh, type note, eboook là mấy trăm G film các thể loại.
Mình đã chuyển sang xem film online nên chỉ copy mấy bộ mà ko  thê down dc ở đâu nữa : Như kiểu serries Shelock Homel serries 1994 chuyển thể chính xác theo nguyên tác văn học,  Kiểu giọng ăng lê cao vút :)), đấy mới thực sự là chuyển thể ko sai khác từ tác phẩm văn học sang film ảnh.
Tiện thể mình xem lại một loạt các thể loại film gangster từ : The Godfather, The Goodfella, Donnie Brasco đến Lock, Stock and Two Smoking Barrels, và chầm chậm một chút thoát khỏi cơn cuồng phong siêu anh hùng đang tràn ngập mọi nơi thôi.
Đánh đấm rất ít, lời thoại rất chậm dãi nhưng mang một vẻ kịch tính và hấp dẫn rất riêng.

#

Deadpool- là một bộ film gia đình.
Đấy là lời khẳng định từ đầu film và thực sự cũng ko làm mình thất vọng khi mà hồi này đến hồi khác, joke này đến joke khác, luôn có một vẻ hài hước rất Deadpool.
Mình hăm hở booking suất chiếu sớm để đi xem, bỏ vé một lần do hôm qua lỡ nhận lời đi nhậu, còn hôm nay thì không có gì có thể ngăn cản được điều vui vẻ đấy.

joshua-cowan-323227-unsplash.jpg

 

 

#419 The crazy days, city lights

Thứ 2 luôn có một thứ ý niệm kì quặc về việc đang bỏ quên một cái gì đấy: Một campaign chưa chạy, một email chưa gửi, một kh chưa call và cảm giác thiếu thiếu quên quên này luôn đeo bám đến tận cuối ngày. Kì quặc là mình rất hay ngồi trà bưởi mỗi tối thứ 2, ở cái bàn chữ nhật tròn 2 đầu và bao quanh hai cái cột nhà. Không hiểu sao cái chỗ quen quen này rất nhiều người giống mình là cắm mặt vào máy tính, đeo tai nghe hoặc đọc sách một kiểu bình yên kì quặc mà mỗi lần đi cafe có người ngồi cùng, phải nghe, phải mở mồm bật sale-mode để nói thao thao bất tuyệt về các chủ đề thì không thể nào có đủ im lặng để nghe được.
Vậy đấy, tối thứ 2 cần một chút im lặng để có được bình yên riêng, một thứ bình yên mà không ai có thể đem đến, do tự thân mình cảm nhận được thôi.
#

mads-schmidt-rasmussen-567063-unsplash.jpg

 

eberhard-grossgasteiger-644372-unsplash.jpg

#418 Qua ngày mưa là những ngày nắng vàng an nhiên.

Joy come to us in ordinary moments. We risk missing out when we get too busy chasing down the extraordinary.
-Brene Brown-
>
#
Mỗi người chúng ta nhìn nhận niềm vui đến một cách khác nhau, thỉnh thoảng niềm vui đến với mình chỉ từ giây phút phi xe một mình trên con đường quen, song song với cái hồ, một chiều trời xanh ngắt, nắng vàng đẹp đẽ, tai nghe phát nhạc hết mức có thể, tận hưởng từng nhịp thở từng cơn gió và cũng từ rất lâu rồi không còn vướng bận đến bất kì điều gì khác, hoàn toàn khoẻ mạnh, chỉ còn lại những điều vui vẻ.
Và khi đấy mình biết mình lại vừa vượt qua một chuỗi những ngày u ám, giông bão, buồn bã mệt mỏi khác, tất cả đã ở lại đằng sau, tất cả còn lại bây giờ chỉ còn là niềm vui, ánh sáng, bầu trời xanh, qua bao nhiêu vui buồn thì vẫn mỉm cười.

jordan-wozniak-256456-unsplash.jpg

What if:))
Mình luôn viết ngược lại những gì đã và đang xảy ra giống như ở một dòng thời gian khác mọi chuỵện đã rất khác đi, mọi lựa chọn, thay đổi, quyết định đều có những bước ngoặt không thể dự đoán được:))

Or Just typing for fun :d

suhyeon-choi-433995-unsplash.jpg

Kể ra chuyện không active Fb nữa cũng đem lại những điều thú vị, trước đây KPI là 4 post/ ngày, rồi 2 post 1 tuần, rồi 1 post 1 tuần, bây giờ chỉ mở lại Fb mỗi khi có yêu cầu công việc phải vào BM.
Tuyệt nhiên thấy không khí yên bình, không phải đọc cảm xúc đầy thêu dệt màu mè của người khác mỗi ngày, cảm thấy thật dễ chịu.

I keep dancing on my own :d

#417 YOU’LL GET IT EVENTUALLY

tom-grimbert-632623-unsplash.jpg

Cuối một giờ chiều, mọi thứ trông đợi giống như có người cầm ngọn đèn đi trước rất xa trong đêm tối, dù có đi nhanh cỡ nào thì ánh sáng đó vẫn cách chúng ta một khoảng, rất xa, giống như sẽ không bao giờ chạm tới được.

Việc trông đợi vào người khác cũng như thế, thay vì tự mình thực hiện, tự mình biến nó thành hiện thực với một vẻ mặt vô cảm, toan tính, không hề vui hơn hay buồn hơn nhưng đấy là cách an toàn, để không bao giờ thấy thất vọng vì trông đợi vào ai.
Vì trông đợi vào người khác vô hình chung lại làm gánh nặng lên họ, thứ gánh nặng mà bản thân mình luôn chốn tránh, luôn không muốn làm niềm hi vọng của ai.

#

Cuối một giờ chiều, mình cứ băn khoăn giữa việc về nhà nấu ăn, loanh quanh đi ngủ sớm hay kiếm chỗ yên bình nào ngồi đọc tiếp quyển ” Hoàng đế” đang dần qua đoạn mở đầu đầy màu mè hoa mỹ.

Một list các film mình đang xem :

WestWorld ss2 thực sự là 1 serrie hại não, cần hoàn toàn tập trung để theo dõi diễn biến của film và thực sự ko thể đoán định được điều gì xảy ra tiếp theo.

Billion  ep7 ss3, thêm một trong những series vi diệu nữa, đầu óc logic, tính toán, học được rất nhiều thứ hay ho từ cái serries này.

Suit ss7, kết thúc vớ va vớ vẩn, rốt cuộc cũng chỉ để cho em nữ phụ bỏ cuộc chơi đi cưới anh hoàng tử Anh.

Navy Seal: ep 20 ss1, mãi chả thấy ra tập mới, với rớt máy bay xong.

Young Sheldon: Ep 11, ss1 :)) hài = nên xem, nên xem

American House Wife: mãi mới hiểu tại sao người ta cứ nói chuyện tông cao vút, đúng kiểu drama mỹ :))

S.W.A.T: lại kiểu drama hình sự mỹ, cảnh sát bắt cướp, anh cảnh sát hơi bị chính trực một cách phi lý hihi :d

 

#416 A highway road that is winding through the forest and mountainside

katie-moum-258412-unsplash.jpg

Joy come to us in ordinary moments. We risk missing out when we get too busy chasing down the extraordinary.
-Brene Brown-

Tối thứ 4, mình cứ có cảm giác thời gian bị kéo giãn ra một khoảng- một khoảng vài tiếng nhưng kéo dài như bất tận- và một khoảng nhiều tiếng chắp vá khác nó được dồn nén vào nhau, thu gọn lại chỉ còn là cái búng tay, tách, mọi thứ vội vã qua đi và bản thân nhận thấy mình ngồi ở một khoảng không gian khác.
Cảm giác chỗ ngồi, kiểu gác chân nhà quê vl đều giống nhau, chỉ có những thứ đồ uống trước mặt là khác, không hiểu sao, luôn luôn có một cái gì đấy để uống trước mặt mình: Trà bưởi ống hút xanh, một ly nước suối rót từ cái chai có hình dáng dị dị vl, một cốc lipton nhạt thếch xong nước lại còn lạnh,  một ly trà đào có mấy miếng sả quắt queo vì bị điều hoà hút sạch nước, một ly whishy đá thơm mùi gỗ sồi dìu dịu.

Nhưng sau đó thì mọi thứ lại trở nên vô sắc, vô vị, chắc không có nhiều thứ đem lại niềm vui như xếp hàng order một ly Boost- tropical crush, xong hân hoan cầm cái ly xanh lá to oè đấy đi lang thang các thể loại shop hàng sa sỉ mà chả mấy khi có tiền mua ở Chahstone, hoặc một ly cafe sữa đá $2 mua ở chợ Spingvale, đúng vị cafe việt nam :))

Chúng ta có bao giờ tin vào số mệnh, rằng tất cả những người chúng ta gặp đều là người chúng ta cần gặp trong đời và những người chúng ta chia sẻ bữa ăn mỗi ngày cũng là người chia sẻ cuộc sống, trải nghiệm và ảnh hưởng lên con người chúng ta mỗi ngày, từng chút một.

#

Dù có bật kiểu auto play video YouTube từ channel nào thì nó đều quay lại cái bài hát này

Mình giống như kiểu lơ đãng với mọi thứ, thỉnh thoảng mơ hồ với những thứ xảy ra xung quanh :)) Chắc nếu giờ 2 tuổi thì bố mẹ sẽ xác nhận và bị tăng động giảm chú ý nhưng ở tuổi này chỉ có một lý do thôi: Là Lười.

oscar-nord-413152-unsplash.jpg

#415 Âm thanh của sự im lặng.

Mình thích kiểu đạp xe lang thang một mình, lúc nhanh lúc chậm theo một nhịp độ bất ổn nhưng đầy lý do logic, nó giống như kiểu tấm gương phản chiếu tâm trí một cách vô thức khi thực sự đầu óc đang ở chỗ khác và việc di chuyển chậm dãi đến mức gây ức chế cho người đi sau nhưng với mình là một thứ trải nghiệm thú vị và kì quặc.
Hoặc sự tĩnh lặng tuyệt đối khi đeo tai nghe và vật nhạc thật to, ngồi giữa quán cafe quen một chiều cuối tuần, chậm dãi uống trà bưởi và đột nhiên những âm thanh biến mất, chỉ còn bản thân đối diện với tâm tưởng từ những dòng chữ trải theo độ dày của cuốn sách.
Hoặc sự im lặng trong bất lực khi đột nhiên nhận được tin thông báo một người nào đấy trong gia đình ốm hay bị bệnh nào đấy. Đấy là sự im lặng của cô quạnh và bất lực khi không thể làm gì để thay đổi hay cứu vớt được.
Hoặc sự im lặng đằng sau một dòng type dài cả trang text, seen và im lặng. Mình thường xuyên chấm dứt một câu chuyện theo cách này.
Sự im lặng cũng có âm thanh riêng giống như anh gì bảo màu đen là thứ có nhiều màu sắc nhất. Mỗi người cảm nhận cái sự im lặng này theo những cách rất khác nhau.
Thỉnh thoảng thì mình Enjoy sự im lặng của một tối thứ 6 , im lặng đến độ nghe được cả tiếng tích tích chuyển giây từ cái đồng hồ đeo tay Quán Sơn tặng sinh nhật, hay tiếng bước chân nặng nề của ai đấy đi bên ngoài, một kiểu im lặng khi mà mọi thứ trong kiểm soát, tự tin, an toàn và biết mình nên nói những thứ cần nói, làm những thứ cần làm.
Nhưng có lúc mình cũng phát điên, cũng ko thể chịu được cái sự im lặng mỗi bữa cơm nấu rõ nhiều, rồi ngồi ăn một mình, nửa bát cơm theo quota bóp mồm bóp miệng vì ko dám ăn nhiều sợ béo. Thỉnh thoảng gọi điện cho mẹ chỉ để hỏi xem các bạn con cháu loại 1 dạo này có phốt gì ko :)) để kiểu cười cười oánh giá.
Những tháng ngày qua là những tháng ngày sống trong im lặng. 😀
Vui vẻ ngắm nhìn anh chị em đi chơi khắp nơi, mình chưa hề đi đâu trong suốt năm 2018 tới giờ, tất cả chỉ có đi làm và thỉnh thoảng về nhà, tắm cho hai con chó, ăn với bố mẹ bữa cơm, gặp anh em thân thiết nếu may mắn thì xoè quạt được vài tiếng.
Đấy cũng là một sự im lặng của cuộc sống, mọi thứ cần tập trung cho những mục đích cụ thể nhất định. Chăm chỉ làm việc, cần kiếm nhiều tiền hơn.
Mỗi khi trải qua một quãng thời gian khó khăn nào đấy thì ko có cách nào ngoài chuyện im lặng, nếm trải nó, vui vẻ làm quen với nó từng ngày, rồi một ngày nào đấy nó cũng qua đi, mình vẫn sống sót và thiệt hại ít nhất có thể. :d
Vậy thôi. :d
À cũng giống như việc đi xăm, khi quen dần với những cơn đau thì lâu lâu lại thèm cái cảm giác đấy da diết. :))

Ảnh chụp Màn hình 2018-05-04 lúc 12.59.01.png

#414 Khoảng cách thời gian vừa phải.

Khi mà cả fb lẫn instagram đều đồng loạt check in các thể loại núi, rừng, sông, biển, nước ngoài, nước trong, sơn hào hải vị cho đến chỉ đơn thuần là 1 cái mặt với 200 cái back ground khác nhau ở đằng sau trong một kì nghỉ lê dài lê thê đằng đẵng.
Khi mà mình đã kịp về nhà, tắm cho con Bin con Bond, làm 1 tour ăn đủ thứ ở nhà, 2 lần trà bưởi, 2 lần trà đào, 1 lần trà cúc, 1 lần cafe cốt dừa, 1 lượt facetime họp team anh em đội võ đã chơi với nhau gần 15 năm, đã thỉnh an 2 lần, khoan treo cái tranh cho bà nội, test bộ phun sương cho giàn phong lan mới của bố, up 6 cái ảnh và 2 video lên insta, 3 mẹ con đi xem film lần đầu tiên trong đời, mẹ dạy cho nấu lẩu vịt, sắp xếp lại list kênh tv của bố, dành thời gian im lặng ngắm bầu trời khi trời mưa, trời xanh nắng vàng đẹp đẽ và cả một đêm trăng sáng, nhẹ nhàng enjoy từng bước chân đi về nhà mà không hề thúc đẩy phải đi nhanh lên vì chậm giờ rồi hay đeo tai nghe trong lúc đi, hùng hục đấm bao cát như một thằng điên chán đời và sau đấy đá cái bao cát đấy đến mức chân trái rách da toe toét máu và sưng lên bầm tím, đi cà nhắc luôn à sau đó phát hiện mình làm mất khoá nhà lẫn khoá xe ở hn rồi đành phá cửa để vào nhà.
Và sau cùng mình còn kịp học được một bài học mới sâu sắc: Biết đủ thì mới là vừa.
và sau tất cả còn nhận thấy rõ ràng khiếm khuyết của bản thân khi mà có kỉ luật và cẩn thận cỡ nào nhưng nếu bỏ qua một khả năng rất nhỏ của thất bại, không fix nó ngay thì rồi sẽ đến lúc nhận shit thoai.

Sau tất cả những chuyện trên thì kì nghỉ lê thê bên trên vẫn còn một ngày nữa.

mai sẽ type tiếp.

Hồ Tây nên đổi tên thành hồ than thở :))) bởi vì ko biết bao nhiêu lần chán đời đi ra đây ngồi, nghĩ ngợi mông lung xong đi về lại thấy nhẹ nhõm hơn nhiều lắm. 

Vẫn còn thiếu anh em nhiều lắm
Mami up cái ảnh buồn cười vãi 
Hồi nhỏ thì làm gì có iP hay máy ảnh, mỗi lần Tết cả nhà lại lên đồ xong lên vườn hoa chụp ảnh, không như bây giờ Tết còn ko ra khỏi nhà, ko nhìn thấy ai. Cơ mà ảnh rửa ra rồi lại đẹp :))Xem tập ảnh cũ thấy tình cảm phết 

 

Cái kho sau nhà mình, thuộc đất của ga, giờ bãi hàng ko dùng nữa nên cây bụi mọc lên ko đi nổi. Hồi trước mùa hè cây chết queo, mình với hay thằng em gấp máy bay giấy đốt đuôi phi xuống, bắt lửa vào đám cỏ, cháy lan tí lên nhà luôn :))

Mùa Ngọc Lan
Enter a caption
Lão Phật Gia 

Sau đống ảnh trên kia thì là bài học mình học được trong chuyến về nhà này.
Mình luôn thuộc loại lo đói, lo lắng một ngày cơn đói dai dẳng quằn quại thời sinh viên sẽ quay trở lại nên luôn cố gắng tính toán mọi thứ chu toàn, thỉnh thoảng còn dư đến mức hơi quá và cái ảm ảnh dai dẳng đấy là một nỗi sợ thường trực rất đáng ngại.
Như nói chuyện với bạn Hải Phong- thực sự thỉnh thoảng chúng ta cần bác sỹ tâm lý để fix các phần tâm trí không toàn vẹn của bản thân, để hoàn thiện chứ có khi không cần đi xem bói, cần xem tử vi, để tiên đoán/dự đoán/ hay bấu víu niềm tin mơ hồ vào điều gì.

“Sự vừa đủ”

  1. Buổi tối đầu tiên về nhà, bố đi ăn chia tay một bác về hưu, bánh bao đi học, Mẹ nấu riêu cá bơn cho hai mẹ con ăn. Mình thắc mắc tự hỏi sao chỉ nấu có 1 xíu nước cảm giác như 1 người ăn và định cho thêm nước và dọc mùng. Mami vừa can vừa bình tĩnh bảo như thế là đủ ăn cho 2 người rồi, thêm nước thì loãng, thêm mùng thì sẽ bị át mùi cá không còn là riêu.

Tuy nhiên một bát riêu cá đấy hai mẹ con ăn cũng vừa hết và với cảm giác ngon, vừa vặn, cân bằng.
Đó là sự vừa đủ. Không cần thừa, chỉ cần vừa đủ thôi.

2.  Bà Nội, Bọn mình hay gọi là Lão Phật Gia và đi lên chơi với bà Nội gọi là đi Thỉnh An. Một người phụ nữ chèo lái gia đình này, chống đỡ cho các con các cháu.
Mình thuộc type con cháu loại 2, loại cần phải chăm chỉ-kiên nhẫn- cố gắng và chấp nhận  những thứ sai khác hơn type loại 1. Điều này vô tình theo thời gian tạo ra sự khác biệt rất lớn với type loại 1. Và theo đó cách nói chuyện/tư vấn/ dặn dò/dạy dỗ của LPG mỗi lần lên thỉnh an cũng khác nhau.
Type 1 thì luôn đi lên thỉnh an cùng với những vấn đề hoặc sự vụ gì đấy cần chống đỡ từ gia đình cho nên thỉnh an sẽ toàn những vụ hay ho kịch tính như drama hàn, toàn những case mà mình vẫn muốn type thành một serries # khác để anh chị em đọc cho vui. Type 2 như mình thì gần đây chỉ thường nói chuyện về những góc độ khác nhau của cùng một vấn đề, những tư vấn và quan điểm của bà nội trong một case làm ăn nào đấy của gia đình hoặc của cô Yến, phân tích mổ sẻ dưới view của “con buôn” giàu kinh nghiệm. Thỉnh thoảng mình cứ có cảm giác mình giống như anh Michael được bố già mentor trong những tháng ngày cuối cùng. Và bài học được lặp đi lặp lại gần đây là : “Sự biết đủ và biết tham lam đúng lúc”

3. Những người bạn. Mình có một team học võ chung, có người gặp trước gặp sau nhưng đều gặp ở khoảng thời gian 12-15 tuổi của mình và tới bây giờ sau rất nhiều chuyện anh chị em vẫn chơi với nhau. Một sáng, sau rất nhiều khó khăn bọn mình cũng thu xếp được một sáng ngồi cafe với nhau, chỉ để nói mấy chuyện linh tinh không liên quan đến công việc, tiền bạc, phốt phốt, xong còn facetime group để anh em ở xa ngồi nhìn thấy nhau và hỏi mấy chuyện nếu type ra thì vô cùng nhạt nhẽo nhưng bọn dở hơi bọn mình ngồi cười như điên.

Mình thuộc loại hướng nội nhưng vô tình do chuyện đi lại, học hành, công việc lại quen rất nhiều người. Nhưng không phải mối quan hệ nào cũng có thể vui vẻ thoải mái như nói chuyện với những người anh chị em lớn lên cùng nhau, đi đánh nhau cùng nhau, xuất hiện cùng nhau trong những sự kiện lớn của cuộc đời mỗi người.
Không cần nhiều, chúng ta chỉ cần những người bạn trân trọng như thế. Một cách vừa đủ :d

IMG_4379.JPG

 

#413 Not Everyone Likes Me, But Not Everyone Matters :d

Khi mà cả thế giới check in đi du lịch nước ngoài, bầu trời trong xanh, nắng ấm chan hoà trên mọi bức ảnh show off trên FB thì mình ngồi nghe cái List EDM sort cho mấy bạn chơi game, uống trà đào và nhìn ra dòng người chen chúc ngập cửa ga. 😀
2018 của mình tới giờ chuẩn bị hết tháng 4 chỉ có một việc là xốc lại cuộc sống kỉ luật, điều độ, không được để bị ốm tiếp và những chuyện đi chơi như các bạn đang thấy xa vời hết sức.

Anh chị em hay chê cái quán mình hay ngồi vừa đông vừa ồn ào, thực ra mình chỉ cần có người di chuyển qua lại liên tục để không bị chán khi cứ phải nhìn mãi những gương mặt cũ và ồn thì đeo tai nghe rồi, vốn dĩ không có nhu cầu nói chuyện mỗi khi ngồi cái quán này.

Cái cảm giác đông đúc di chuyển liên tục đấy nó rất giống cảm giác ngồi ở KFC ngay đầu Collins St và Flinders Station vào một chiều mùa đông, gọi một phần Zinger combo- bánh kẹp gà với rau xà lách và sốt mayo, khoai chiên và coca cái set mình ghét cay ghét đắng sau này nhưng lúc đấy thì thấy ngon một cách tuyệt duyệt diệu. Cảm giác im lặng thưởng thức bữa ăn đầy đủ hiếm hoi trong một chuỗi ngày dài đói, đói và chỉ cảm thấy đói thì tất cả mọi người chắc sẽ có chung cảm xúc sống mình là chưa bao giờ “thấy thực sự được sống” như thế :))

Bây giờ thì ko đói nữa mà có khi còn hơi thừa mỡ nên tất cả còn lại chỉ là cảm giác ngồi giữa ngồn ngộn người đi đấy thì vô cùng thú vị mà vốn dĩ không thể chia sẻ một cách rõ ràng với ai.
>
Mình còn 2 cuộn film, 1 cuộn màu trong em pentax, 1 cuộn đen trắng ở ngoài, chưa từng chụp cuộn film đen trắng nào nên cứ luôn kiểu nửa hồi hộp nửa ngờ vực ảnh chụp ra không ra cái hình gì.
Nhưng dù sao thì nghỉ lễ xong mình cũng sẽ chụp xong hai cuộn film đấy.
Và nghĩ xem nên đi đâu đấy để hoàn toàn dứt ra khỏi mấy kiểu cảm xúc nửa uể oải nhàm chán đều đều mà các bạn cứ diễn đi diễn lại trước mặt mình. Cảm thấy thật là nhàm chán ấy.

:d

ali-arif-soydas-212102-unsplash.jpgisrael-sundseth-342304-unsplash.jpg