#385

Ngày cuối cùng của kì nghỉ Tết vẫn dài như mọi năm, sau khi làm rất nhiều việc thì vẫn tìm thấy bản thân ngồi tha thẩn ở một góc xa xăm của thành phố, nghe đi nghe lại một bài hát, giữ một vẻ mặt không cảm xúc với tất cả mọi thứ. Xong rồi tự dưng có thằng cu nhìn mình cười, xong mình nhìn nó cười và hai thằng nhìn nhau. :))
Thanh niên đẹp trai ngồi một mình chẳng bao giờ có gái nào ra hỏi mà thấy toàn các cháu trẻ con nhìn mình cười làm mất cool ngầu đi bao nhiêu.

Mình đang định đứng dậy đi về thì có một tốp anh chị em đi vào cứ nhăm nhe chỗ mình đang ngồi, kiểu như chờ mình đứng dậy là xông vào, thế nên mình mỉm cười trong vô vọng của các bạn, tiếp tục mở lap và gõ cái note này.

Ngày mai được đi làm, rất vui mừng quay lại nhịp sống cũ, mình cần lắm những ngày được bận rộn và làm việc.

Chuyên mục điểm tin xin được phép bắt đầu:
– Việc phát nhạc qua 2 con loa Google Home qua Bluetooth phát sinh một vấn đề về độ trễ của thiết bị so với việc phát loa dây và cắm thêm DAC, nhạc nghe vẫn hay nhưng một số trường hợp hai cái Loa nó chậm hơn nhau một xíu xíu ;))
– Mình mới mua một số đồ sứ mới, :d Ở một mình mà giờ bát đĩa đang ở giai đoạn ko rửa bát hết 1 tuần vẫn còn bát ăn rồi.
– Cần mua thêm mấy cái cọ vẽ mới, cọ vẽ cũ của thằng Màu bột đã cùn hết cả, à cần mua thêm một cái bảng chia màu nữa.
– Mua một con da nâu mới đẹp đẹp để khâu cái túi xách đi làm mới, phù hợp với việc giày màu gì thì túi màu đấy.

 

Dưới đây là một số hình ảnh từ đợt nghỉ Tết

IMG_1991.JPG
Chuẩn bị về quê 
IMG_2003.JPG
Nghiêm 
IMG_2070.jpg
Hội anh chị em lâu ngày mới gặp 
IMG_2093.jpg
Hội trai ngoan Aka The Good Dudes Club
IMG_2176.jpg
Một chiến sĩ đã hi sinh
IMG_2218.JPG
Hội trai ngoan again 
IMG_2304.JPG
Mr Văn Bond chờ đc đi tắm 
IMG_2231.JPG
Zề nhà
IMG_2338.jpg
Nhìn Queng Queng
IMG_2343.jpg
Bánh Bèo chiều 30
IMG_2356.JPG
Lần đầu chụp ảnh qua app

IMG_2462.jpg

IMG_2472.JPG
Mắt long la long lanh
IMG_2487.JPG
Mỗi thằng nhìn về một hướng
IMG_2568.JPG
:)) Thằng HS màu mè căn chỉnh vcl :))
IMG_2573.jpg
hí :d
IMG_2378.jpg
hí :d
IMG_2578.jpg
Đây là thanh niên nhìn mình cười ở đoạn đầu post các bạn ạ 
Advertisements

#384 “Vì sao Tết bây giờ không vui như trước nữa?

“Vì sao Tết bây giờ không vui như trước nữa?
Bởi vì hồi nhỏ, khi còn một tuần nữa mới đến Tết bố mẹ đã dẫn bạn đi mua quần áo mới, nói với bạn Tết đến mới được mang ra mặc. Còn bây giờ thì suốt ngày mua hàng online, suốt ngày nhận bưu phẩm, Tết thì cũng chỉ là đặt nhiều hơn vài đơn hàng mà thôi.
Hồi trước mỗi lần Tết đến, bố lại nắm tay dẫn bạn đi chúc Tết họ hàng nội ngoại, anh em bạn bè, đi đến đâu bạn nhận được lì xì đầy túi đến đấy. Còn bây giờ, bạn chẳng còn nhỏ nữa, lì xì cũng vì thế mà ít dần đi.
Hồi trước bạn là cục vàng cục bạn của ông bà nội ngoại, Tết đến là bao bánh kẹo ngon đều là của bạn, lì xì cũng dày nữa. Còn bây giờ không biết bạn đã tụt xuống vị trí nào rồi, bên cạnh bạn lại còn xuất hiện thêm một lũ nhóc nghịch như quỷ để bạn trông nom.
Hồi trước đêm Giao thừa háo hức đi xem pháo hoa, đón năm mới đến rạng sáng mới về. Còn bây giờ bạn đón Giao thừa bên bàn phím máy tính.
Hồi trước háo hức đến Tết vì được ăn bánh chưng, được gói bánh, trông bánh. Giờ thì ngày nào cũng có thể ăn bánh chưng nhưng mùi vị không còn ngon như trước nữa rồi.
Hồi trước đêm Giao thừa dù có buồn ngủ đến mấy cũng cố thức dậy để nhận lì xì. Còn bây giờ đến giờ vẫn chưa đi ngủ được, không phải vì Tết đã không còn mùi vị Tết, mà là tuổi của bạn đã không còn thích hợp làm người vui vẻ nhất mỗi khi Tết đến xuân về nữa rồi.”

{Nhím Jung dịch
Digital Art by Khanh Tran}

Mình quẩy đoạn quote trên từ Blogs của Cô Linh Veo ở cty, một người đa cảm, viết blog review du lịch rất có tâm. Tự dưng đọc post xong mình muốn đi Đà Lạt dã man :))
Hôm nay thơ thẩn đọc note của anh chị em thì lại đọc được bài này.
Tuy nhiên mình cá nhân vốn dĩ ko thích tết lắm, thích đi làm hơn nhưng mà mình vẫn thấy Tết bây giờ với cá nhân mình cũng rất vui.
Một là: mua quần áo, :)) nhà mình hồi trước nghèo vcl, nên chuyện mong bố mẹ mua quần áo mới thì thôi đừng bàn, nhưng cô Yến từ hồi chưa lấy chồng đến khi lấy đều cố gắng lo cho các cháu bộ quần áo mới, niềm an ủi, mong chờ lớn lao nhưng đồ mua cho thường sẽ mang tinh thần của con nhà nghèo là ăn chắc mặc bền nên sẽ giống như kiểu bộ tủ để mặc mấy ngày tết rồi đi chơi đâu đấy thì mới mặc còn bình thường thì vẫn có gì mặc đấy hoi.
Còn bây giờ đi làm, có tiền, ko lo ăn mặc, ngày nào cũng mặc đẹp, Tết thì lại lôi toàn đồ mặc ở nhà ra mặc diễu đi khắp nơi :)) nhưng có cớ để mua đồ cũng có phần đúng.

Hai là: Chuyện mừng tuổi, cả tuổi thơ của mình năm kỉ lục là được khoảng 220k tiền mừng tuổi, và tất nhiên bọn mình chỉ đếm cho vui còn sau đấy đều auto nộp lại và không bao giờ được như anh chị em là kiểu bố mẹ saving cho rồi cho thêm mấy củ để mua cái này cái kia :)) (nghe to tát vcl) thì nhà mình đơn thuần nộp lại để mua thức ăn, có cơm ăn là tốt rồi, không nên có ý kiến gì, nhưng thỉnh thoảng bọn mình vẫn xà xẻo tí để mua hộp pháo diêm quẹt đáp nhau hoặc cho vào bếp lò cho nó nổ bung viên than ra :)))
Còn bây giờ mình lại cầm tập 100k đi mừng tuổi các cháu con của anh chị em chú dì bạn bè :)) cảm xúc đếm tiền mới, ngửi mùi tiền mới vẫn vẹn nguyên cho dù nó là của ai.
PS: hồi trước mỗi lần mình khó ngủ là lôi hộp tiền xu ra đếm, đếm đếm xong dễ ngủ hẳn đấy.

Ba là: Thứ hạng con cháu ở gia đình chưa bao giờ thay đổi, mình và hai thằng em trai luôn biết thân phận ở gia đình lớn là kiểu loại cháu loại hai :)) nên thỉnh thoảng có kèo được kêu lên dọn nhà với lau bàn thò trong lúc các cháu loại 1 được bao thầu đi Hạ Long với Tuần Châu du lịch là chuyện bình thường ( đấy là lý do vì sao mình chưa bao giờ được đi Hạ Long)
Hiện tại là 2018 thì thứ hạng xếp loại vẫn không có gì thay đổi chỉ có điều mặt dày và tự chủ hơn nên ranking ko còn ảnh hưởng nhiều lắm thôi.

Bốn là: Xem pháo hoa, nhà mình vốn dĩ ko có lệ cho con cái lượn lờ đi chơi đêm 30 rồi xem pháo hoa rồi về. Nên mình quen ở nhà, chẳng đi đâu, nhà lại ở giữa thành phố nên pháo hoa xem ở trước-sau nhà (2 điểm bắn) đều có thể nhìn thấy từ sân thượng. Bây giờ thì ông già dễ tính, thằng bánh bao được đi chơi tối 30 với bạn ,chỉ cần về trước 12h để tránh xông nhà. Âu cũng là điều nới lỏng và dễ thở hơn bao nhiêu.

Năm là: đồ ăn Tết, mình có niềm vui bất tận với đồ ăn, nấu ăn và nhìn những món ăn ngon. Dù bây giờ béo và nhiều thứ chẳng dám ăn nhưng ngồi hóng mẹ nấu cơm rồi phụ soạn cơm cúng cũng thấy vui- dao ở nhà hơi lởm, cần phải xác nhận thế.
Còn tuổi thơ của mình lớn lên và quen với việc tính toán và thắt chặt chi tiêu mỗi khi tết về vì cái gì cũng đắt lên rồi những thứ cần mua lại nhiều, còn những cái Tết ngồi sau con xe đạp lọc cọc của mẹ đi trả nợ cho người ta những ngày giáp tết xong về bố mẹ nhìn nhau chẳng nói gì.
Hồi nhỏ thích uống nước ngọt lắm, nhưng có những cái tết chiều muộn 30 nhà chẳng có lon nước ngọt nào rồi mẹ đi mua về một xách 6 lon- 3 lon bày lên ban thờ- 3 lon mình với thằng Màu Bột chia nhau uống 3 bữa từ 30 tới mùng 2 mỗi tối. Mẹ bảo cả tết đấy cả nhà 4 người (chưa có thằng Bánh bao) chỉ ăn hết 200k :))
Bây giờ thì mình có mọi lý do để phàn nàn về việc tủ lạnh to vcllll ra mà ko có 1 cmn nào trống để làm viên đá lạnh uống, ông già thì cứ đề cập chuyện mua cái tủ đông thêm làm gì ko biết.

Tết ngày xưa vui, vui theo cái kiểu không khí của quá khứ, của kỉ niệm, của mọi thứ thèm thuồng nên nhớ lâu, của tuổi thơ qua rồi nên anh chị em cứ khoái hoài niệm lại. Chứ mình chả muốn sống lại ngày nào qua những quãng đói khổ suốt ngày ăn cơm nguội với nước mắm xong mẹ con ngồi khóc với nhau đấy.
Tết bây giờ cũng vui, nếu tiền bạc ko phải mối bận tâm thì niềm vui đến từ bữa cơm gia đình tối 30, có đầy đủ tất cả mọi người, bỏ qua mọi thứ hiềm khích, bất đồng để ngồi lại với nhau ăn một bữa cơm gia đình, để thấy là dù có đi đến đâu thì cũng có một nơi là nhà, một nơi có bố mẹ, và anh em dù có vác dao chém nhau cũng cố quay đằng sống dao để chém (quote lời bà nội) và thứ cảm giác đấy thì nếu ko có Tết thì bao nhiêu tiền mới mua được. :d
Sao các bạn lại thấy không vui nhỉ ?

Ảnh chụp Màn hình 2018-02-19 lúc 23.12.07.png

# #383 Mùng Bar :d

Anh chị em dạo này hay có trend viết tiếng việt kiểu lủng củng “Mùng High, Mùng bar” có nó hợp với trend từ facebook đến instgram. Ba hôm vừa qua mình toàn dành thời gian phần lớn trong một ngày cho 3 việc chính:
– Ăn
– Ngủ
– Đánh bài
Và 3 ngày qua thời gian biểu của mình xáo trộn một cách đáng sợ, hôm thì tỉnh dậy lúc 3h chiều, hôm sau lúc 2h chiều và hôm nay là 9h sáng và đi liền luôn một mạch đến 7h tối. Liên tiếp giữ mạch bất bại trong 3 ngày liền với môn thể thao trí tuệ, vui khoẻ, lành mạnh là oánh Ù(hp đánh 8 cây, ko phải 9 như hn nha các bạn). :d
Cũng có đợt năm rồi, chia tay nyc, nycc, :))) Mình đã ăn tiền của các bạn hơn 13 tháng liền, đến độ mình kinh ngạc về chuyện đỏ bài :))
Ngồi bần thần xếp đồ để ngày mai lại bon chen đi kiếm cơm, :d Chỉ có cảm giác bần thần, chẳng phải mong mỏi đi làm, được bận rộn, được quay về cuộc sống kỉ luật, tiết chế, kpi cũ là mong mỏi vô vọng của mình từ khi bắt đầu nghỉ Tết. Nhưng cảm giác mỗi lần chuẩn bị đồ rời nhà đi, như những lần bước chân đi khác, chẳng thể nào biết được lần tiếp theo trở về là khi nào. Một cảm giác rất kì quặc mà chắc hẳn các bạn cũng bước chân ra đường kiếm cơm, một năm được ăn cơm với bố mẹ đếm trên đầu ngón tay như mình thì hiểu và chia sẻ cảm giác này :d

Vô tình hồi chiều hôm trước đi tắm và lượn qua phòng bố mẹ, lâu lắm mình mới mò lên, trên tường toàn khung ảnh gia đình từ hồi còn nhỏ, đến tuổi thiếu niên, ba anh em vẫn tươi cười trong một bức ảnh hồi mùa hè chứ không phải kiểu hằn học coi nhau như vô hình như bây giờ. Mình hiểu ra là với những người như mình luôn sống vì ngày mai, luôn sống với những dự định, những điều muốn làm, những nơi chưa đến, tiền cần kiếm nhiều hơn, giày cần mua nhiều hơn, những gì quá chậm hay đứng yên thường bỏ lại đằng sau. Nhưng với bố mẹ, với gia đình thì gần như chẳng có gì thay đổi, mỗi lần về mình lại ngủ ở cái góc gác lửng cũ, những thứ gì 5 năm trước xếp ở đâu thì các bạn có tin ko, giờ mở tủ với ngăn kéo nó vẫn được xếp ở đấy. Con cái bước chân ra đường kiếm ăn, đi mải đi miết chẳng biết bao giờ về, :)) lại còn hay khục khoặc cãi nhau nên người già hay sống vì quá khứ, sống vì ngày xưa thế này, ngày xưa thế kia ( bà nội mình có thể kể rành mạch chuyện từ 30 năm trước một cách chính xác quote theo từng từ- tiền thì còn nhớ cả giá vàng đối chiếu theo từng thời điểm) thế mà mình thì chuyện xảy ra tuần trước thì đã quên cmnr.

Cho nên mình nhận ra là mình cần phải kiên nhẫn với gia đình hơn, trước mỗi quyết định và hành động thì ít nhiều cần giải thích và trách phản ứng như một cơn bão cuồng nộ như mọi khi he he he :))
PS: Mình viết dở cái note này vì dành hơn 1 tiếng để “chia sẻ” với thằng Bánh Bao về KPI và kỉ luật sống của bản thân. Hi vọng có chút biến đổi.

28168114_1608706402546471_8703924351597041301_n.jpg

#382 Bình yên

#382 Bình yên
Một mai qua cơn mê, xa cuộc đời bềnh bồng, anh lại về bên em…
Mình hơi drama với các bạn về chuyện lấy vợ lấy chồng, tuy nhiên sau khi về nhà ăn tết được 2 ngày thì mình bắt đầu cảm thấy con đường xa xôi vạn dặm này vốn dĩ không nên có bước chân của mình. Mình quen với những việc dễ dàng kiểu phù phiếm, đơn thuần, nhạt nhẽo, tình cảm cũng phai nhạt và không có gì chắc chắn cả- vui đi đến đâu thì vui.
Hazzz “áp lực của gia đình’ về chuyện ổn định cuộc sống, lấy vợ sinh con :)) làm mình phải quyết định dành 2018 để làm việc chăm chỉ, tiết kiệm tiền và yêu đương nghiêm túc, :)) nhất định ko dc chán- ko dc tỏ ra chán-và nếu tự dưng đâu đâu xuất hiện người hợp lý thì sẽ cố gắng lấy vợ. hố hố. Nếu 2018 ko work-out thì mình sẽ kệ cmn và tiếp tục chơi tiếp.

Uể oải ngủ đến tận 2h chiều tỉnh dậy, thực ra là dậy từ 12h trưa nhưng chán một nỗi cơm cháo đúng giờ nên đành uể oải nằm tiếp, nằm nhiều lưng đau quằn quại, mình luôn thấy không thấy thoải mái với kiểu gia đình êm ấm giả tạo, lảng tránh những vẫn đề mỗi ngày, mỗi tháng đều hiển hiện nhưng nhờ việc lảng tránh mà đã 2-3 năm chẳng có gì thay đổi.

Chiều mùng 1, năm mới vừa qua, cơn chán tận cổ của năm cũ vẫn chưa hề sứt mẻ, HP với mình thì chậm dãi và buồn thê thảm, đầu óc mình cần hoạt động, cần đi làm, cần có email để đọc, cần được nghĩ cái này nghĩ cái kia, cần cải cảm giác nhiều việc vcl mà ko muốn làm, chứ ko phải thứ cảm giác no đủ giả tạo hiển hiện từ ngoài đường vào đến tủ lạnh to vcl mà full thịt thà rau cỏ, còn ko có cả chỗ để đá uống nước. Lượn một vòng HP, mặc nhiên chiều 18 độ nắng đẹp như này thì giai xinh gái đẹp ngập đường, lý do đổ ra đường cũng ko thực sự thuyết phục lắm- Tết mà- Du xuân. Mình thì chỉ thấy cuồng chân hoy.
Từ hồi 2011 chuyển sang uống mocha mình đã thôi bỏ qua capuchino, nhưng nay thằng bánh bao “say cafe” nên muốn đổi, đột nhiên trong một phút giây mình cảm thấy mình có một “breaking-thought moment” y như cái cảm giác mà mình quyết định sẽ sống cho bản thân mình, quyết định mọi thứ cho bản thân mình thay vì mong chờ người khác mong đợi.
Còn bây giờ thì mình sẽ bỏ qua, tha thứ cho bản thân mình, tha thứ cho người khác.
Không nên sống mãi với cảm giác hằn học đấy, hãy vui vẻ lên.
à sau đấy thì chỉ còn là cảm giác bình yên.
Bình yên của một chiều ngồi trên sân thượng, ngắm trời dần tối qua đống cây cảnh,rau củ um tùm của ông bà già :))

audrey-fretz-451115.jpg

#382 Valentine’s Day

# #382 Valentine’s Day
Valentine’s Day và HBO đang chiếu Lalaland trên tivi một sự đối lập dễ chịu. Mình đi cafe về và bật lên đúng đoạn cuối, khi anh nam chính vừa đánh đàn vừa mơ tưởng về cuộc sống theo một lựa chọn khác.
Mỗi người có những lựa chọn của mình và dẫn đến những câu chuyện khác nhau. Mỗi lựa chọn lại đưa chúng ta đi xa thật xa hay lại gần hơn. :))) những lần trước mình ko thấy hay nhưng sau một lần kiên nhẫn ngồi xem thì chỉ thấy buồn :))

Về nhà nghỉ tết, đúng là quen bận rộn tự dưng ko có việc gì làm, mình lê là cafe suốt sáng. Thiệt ko biết mình ở đây làm gì và tết chỉ là một serries ăn ăn và ăn.
Mai là 30 tết, mình ở nhà đến tận mùng 4. Chắc chỉ nên dành thời gian đọc sách, nghe nhạc. Và vừa mới ngày đầu tiên mình đã ngán tới tận cổ cái kiểu bình bình nhạt nhạt đều này.
À có một điểm là năm nay số người hỏi thăm chuyện lấy vợ nhiều như cơm ăn hàng ngày, cứ đi mấy bước lại gặp hàng xóm lại hỏi, mình đáp lại với vẻ hào hứng bác yên tâm năm nay cháu sẽ cưới,các bác cứ yên tâm. :)) Cũng ko biết phải nói thêm gì cho các bạn hài lòng.

Từ lâu mỗi lần về nhà mình chuyển xuống gác lửng ngủ chứ ko ở phòng cũ nữa, gác lửng là cái gác để đồ, chật chật nhưng không khí hết sức dễ chịu, không gian như cái hộp bé, bật đèn học túc tắc đọc truyện hay trùm chăn chơi game trong bóng tối cũng zui.

Hồi sáng do đêm qua mải ngồi test loa với xếp đồ muộn nên gần 2h mới đi ngủ dù kế hoạch là 5h sáng dậy đi về cho sớm với vắng đường, kết cục là ngủ sml đến tận 8h sáng mới tỉnh dậy, xong còn xếp máy tính y như đi làm thiệt. Đường không đông lắm, cũng chẳng thấy bóng dáng công an HD như mọi khi làm mình cứ thắc mắc mãi.
HP thì bán ngập đào với hoa, một kiểu xô bồ chợ búa rất HP.
Mai mình có khi cũng nên học anh X viết cập nhật mỗi ngày về việc ăn gì chơi gì tết hazzzz
Tôi muốn đi làm, tôi chán quá hhuhuhuhuhuẢnh chụp Màn hình 2018-02-15 lúc 10.17.13.png

 

 

#381

# #381

😀 He he mình trải qua một cuối tuần đau lưng, lúc nào cũng giật mình tỉnh dậy ko biết đã muộn chưa. Sáng thứ 7 giật mình tỉnh dậy lúc 7h, cuộc hẹn bắt đầu lúc 9h và mình còn phải xếp đồ để sau đấy về nhà. Chị Đôn cho đi ké nửa đường, nửa đường còn lại uể oải với dằn xóc trên chuyến xe khách cuối năm, mình cố gắng bước xuống nhanh nhất có thể, gọi một cái taxi và bình tĩnh đi về nhà. Con Bin, con Bond mừng phát rồ lên :))

Chủ nhật, tỉnh dậy lúc 10.30, không một ai gọi, gia đình êm ấm một cách kì quặc, ông già còn đi vá xe máy sớm để mình đi đâu thì đi Tàu dằn xóc chuyển bánh lúc 3h chiều, ngồi cạnh một chú mặc nguyên cây thể thao màu trắng, toàn mùi thuốc lá, có vẻ cũng như mình- không vui vẻ lắm với các chuyến tàu xa. :))

Book dc chị Grab đi từ ga Lê Duẩn về nhà, mình bảo để em chở cho, định selfie một cái mà buồn cười mãi. Thứ 2, ngủ sml mệt mỏi đêm hôm trước và sáng thứ 2 tỉnh dậy với cảm giác éo đâu vào đâu. Và đi làm muộn, tất nhiên rồi. Hôm nay ở cty có bão, một bầu trời u ám đang vần vũ.
Nói về sự mong đợi, chuyến về nhà sớm cũng có cái hay, mọi người vui vẻ.

27331584_10157172844816840_8750961887719526118_n.jpg

#380 Đấy là ngày mai

# #380
2017 mình chụp hết 19 cuộn film, rửa dc 15 cuộn, 4 cuộn trắng và cháy, nhưng cảm giác những thứ trôi qua ống kính vẫn hiện hữu quanh đây, dù nó không còn là ảnh, không còn là thứ có thể chia sẻ được, tất cả chỉ còn là ý niệm, một thứ ý niệm luôn im lặng hiện hữu bên cạnh mình.

Song: Waiting for love.

Tối thứ 5, nửa đau vai, vửa chán ngán đi chơi mình về nhà nấu cơm, tối nay làm sườn kho với nấm và súp lơ xanh luộc supper quick, trời thì lạnh, sườn thì thơm.
Đã lâu lẩu lầu lâu rồi mình mới ăn bát cơm thứ 2, tự dưng ăn xong no ko thở dc. Kể ra mọi thứ đều là thói quen, cứ ép mình theo, tất sẽ quen.
>
Còn tròn 1 tuần nữa là Tết, sau email thông báo thưởng ngoài sự mong đợi thì mình chỉ thấy vui :d
>
Tùng Lãng bán cho cái Loa Google Homes, mình đã set up 2 cái loa thành 1 bộ home theater để xem film cho chấtttttt
>

annie-spratt-217549.jpg

#379 Chủ Nhật

# #379 Chủ Nhật
Chị Xô chê cái blog của mình biết như một cái kiểu nhật ký 3 phải, toan note mấy chuyện linh tinh, toàn nhưunxg chuyện biết rồi và ko đủ drama để kích thích trí tò mò của ah chị em, nhìn lại thì vài tháng gần đây mình may mắn đã quay trở lại cuộc sống kỉ luật, chăm chỉ và đều đặn một cách mù quáng. Cho nên chuyện cảm thấy quá đều đặn, nhạt nhẽo thì cũng phải hoi. Mình cũng không định thay đổi cái vẻ nhạt nhẽo đều đặn này.

Cuối tuần, anh chị em thi nhau up ảnh check in tất niên, đi du lịch, đi chơi bạt ngàn fb, :)) hơn một ngày mình mới onl lại trên facebook và 2 ngày ko up cái ảnh insta nào, 3 ngày không post bài nào lên blog, tin tức cập nhật qua pop up noti từ mấy cái app đọc tin từ điện thoại. Mình còn chẳng biết tuần này anh em chửi nhau vì chuyện gì. Thời gian đấy éo hiểu sao mình dành để đóng cửa,ở trong nhà và ngủ, ngủ nhiều đến nỗi mụ mị cả con người đi. Chiều chủ nhật, anh bảo vệ co ro ngồi kêu lạnh nhở, mình phi xe ra khỏi nhà, hờ hững vừa đi vừa nghĩ xem ăn cái gì, nhà đã dọn sạch sẽ hôm qua, hôm nay chỉ còn cắt tóc, đi tập, đánh giày, là sơmi là một tuần cuối đi làm sẽ tươm tất.
List việc trước Tết kể ra cũng nhiều, cả những việc có tên và éo có tên. Anh chị em ai cũng chờ lương, chờ thưởng:))) Mình thì vẫn như mọi năm nghĩ nghỉ tết mà chả thấy vui gì, lại một chuỗi những ngày im lặng khác. :))
Ở trong nhà lâu quá cũng làm đầu óc mình có vấn đề về logic, sau khi ra hàng Mì vằn thắn quen thuộc ăn xong, thì chợt nghĩ nên quay về starbucks gần nhà đóng họ hay lại ra cái tiệm cafe gần chỗ ăn mì mình cũng đóng họ mỗi cuối tuần :)) Sau đấy hiện tượng não nhũn diễn ra – tức là cứ thơ thẩn đi ngoài đường, éo quyết định được là đi đâu và rồi mình đã bò đi đổ xăng- éo thể quyết định được bây giờ đổ 150 hay 170k :)) Nhiều khi thấy thiểu năng vcl.
Kể ra cuối tuần chỉ có ngủ với nghe nhạc, với đọc sách cũng thấy vui. Tuy hơi lạnh tí nhưng mùa đông này cơ bản là vui. Vui thôi đừng vui quá :))

27356342_10155495147462746_8828271826406841068_o.jpg

PS: Cuối tuần của mình có 4 điểm nhấn là :

  • Đã đi xem “The shape of water”
  • MU thắng trong trận đấu kỉ niệm 60 năm thảm hoạ Munich
  • Đi tập và thấy mình gầy vcl:))) dù cân đã ân 3 lần ko giảm :)) sắp ngon giai rồi.
  • Mình nấu dc thêm một món mới là chè hạt sen ăn với thạch đen (tự nấu luôn).

#378 Chờ đợi :)))

# #378 Chờ đợi :)))
Mỗi lần phải bước vào một quãng chờ đợi nào đấy mình vẫn luôn cảm thấy vô cùng bức bối khó chịu chuyện chờ đợi mệt mỏi. :))
10 độ có vẻ hơi quá so với cảm giác thích thú mùa đông của mình nhất là một sáng đã lỡ đi làm muộn do đêm xem MU thua TOT sml và bực bội đến nỗi mãi mới ngủ đc thì dù bạn có sống kỉ luật như nào, đồ đạc chuẩn bị đi làm có xếp gọn gàng như nào, hai cái điện thoại có đặt báo thức 5 phút 1 lần như nào thì bạn vẫn ngủ quên :)) và hớt hải mặc đồ đi làm trong lúc muộn và quên găng tay. Trời thì rét kiểu buốt buốt tê cứng cả tay vào bóp côn còn ko đc :))
Mình chờ đợi cái đợt rét này đến sang thứ 3 tuần sau mới hết, nhanh chóng trôi qua đi, mùa đông im lặng này có thêm chữ êm đềm, nhiệt độ chừng 17-19 độ rồi trời nắng ấm sạch sẽ để còn lên đồ đẹp đẹp để đi tiệc cuối năm :))

Sáng sớm nay anh chị em đã có chủ đề mới để chửi và bàn luận sau U23. Mình cảm giác chu kì chửi nhau bây giờ đang được điều chỉnh khoảng 10 ngày 1 lần thay vì 1 tuần 1 lần và thế là “Team điều động” trên mạng chỉ cần raise hoặc hạ các chủ đề liên quan mỗi tháng 3 lần thay vì 4 như trước:d Anh chị em trên mạng thì giống như đàn cá tra háu đói cứ thấy tin mới là “đớp’- bắt trends mới là tuấn kiệt.
À mình đã hùa theo anh chị em mua dc đôi Bitis Red Snow :)) Limited hêhhe :))) tận 26/3 mới ship cơ mà.

Sắp tết :)) Nhà thì ko muốn về nhưng nhớ hai em Bin- Bond  dã man :))

16265785_10206960501405889_2569073424787429001_n.jpgẢnh chụp Màn hình 2018-01-31 lúc 00.30.49.png

# 375 Hương vị của thất bại

# # 375 Hương vị của thất bại

U23 đã thua theo cái cách mà các anh BLV đã nhắc đi nhắc lại là ” không thể đòi hỏi hơn ở U23 VN” và qua lời của HLV Park “- Chúng ta đã nỗ lực hết sức, tại sao lại phải cúi đầu.”

Và sáng nay, sau một đêm ngủ rất dài, vượt qua mọi cảm xúc, không khí chung từ Fb cho tới offline đều là cảm giác tiếc nuối, một kiểu tiếc nuối vô hạn của cơ hội ngàn năm mới có một lần, giống như ngôi sao sáng loé lên một lần rồi vụt tắt.

Nhưng không hiểu sao mình vẫn có cảm giác, thất bại này sẽ là một điều tốt cho U23- cho tất cả chúng ta, :d Cơn lên đồng của tất cả mọi người hơn tuần nay cuối cùng cũng kết thúc. Bán kết đã là một thứ ngoài tất cả mong đợi và trận chung kết diễn ra dưới mọi thứ bất lợi, từ thể lực, đội hình, sân bãi nhưng cũng chỉ thua phút cuối cùng. Hihihihihi

Các bạn nào hay xem bóng đá thì chắc sẽ quen với cảm giác này ( trừ mấy đội kiểu LIV, ARS, TOT mấy đội làng nhàng làm gì có bao giờ đau tim mấy khi đâu)Cảm giác thất bại ê chề của đêm hôm trước, kéo theo một phong vị mờ mịt – nhạt nhẽo của đồ ăn, của nước uống, của khung cảnh kéo theo cả tuần sau đấy và sau đó thì nỗi đau tiếc nuối nào cũng nguôi ngoai:d

Một đội bóng mạnh là đội bóng biết đứng lên từ thất bại, đứng lên từ sai lầm của chính mình.

Chúng ta hãy để các cầu thủ được đứng trên mặt đất, đừng đẩy sự tung hô lên cao quá và bản thân thì tập trung vào những thứ thực tế hơn như kiểu sắp tết rồi mà chưa có tiền về nộp tô. :)))

Mình vẫn hay vui đùa nhận là mình là con người có tinh thần dân tộc chủ nghĩa cực đoan :)) Nhưng sau sự kiện U23 vừa rồi sự cực đoan nhỏ bé của mình đã không còn có thể so sánh so với anh chị em bạn bè được nữa  :d

À cảm giác chiến thắng sau một lần thất bại ê chề như thế này sẽ có hương vị sung sướng x lên gấp nhiều lần đấy các bạn ạ. Mình vẫn còn nhớ câu động viên của các bạn khi mình buồn bã lúc Mu mất chức vô địch vào vòng đấu cuối cùng mùa giải 2011-2012 , khi trận đấu kết thúc và Mu vẫn đang đủ điều kiện để vô địch và chuẩn bị ăn mừng thì trận đấu của Man City kết thúc sau mấy chục giây có thêm bàn thắng của anh Kun, và chức vô địch bị cướp, bị cướp theo đúng nghĩa đen, màn ăn mừng trêu ngươi của cổ động viên Sunderland và ánh mắt “bố mày sẽ phục thù” của Sir. Mùa giải sau đó Mu mua đội trưởng của Ars :))) V20 và anh í đã đưa Mu vào một mùa giải mơ mộng chưa từng có.

Nên chúng ta hãy chờ, U23 sẽ trưởng thành và Tuyển Vn sẽ đưa chúng ta tới một giấc mơ khác, lớn hơn, và lần này sẽ trở thành hiện thực.

Mình chỉ hi vọng sang giải tới một nửa anh chị em hô hào nát cả mạng xã hội mấy hôm nay sẽ nhớ dc tên một nửa các cầu thủ đồng thời đừng chửi họ khi thất bại nhé.

Chủ nhật mênh mông im lặng của mình bắt đầu bằng việc tha thẩn tỉnh dậy, tắm nước nóng, người ê ẩm mỏi nhừ vì ngủ nhiều. Chiều nay cần đi tập, cần đánh giày và thực sự không biết làm gì vào buổi tối cho hết thời gian để thứ 2 còn được đi làm.

2 tuần nữa là nghỉ Tết, éo hiểu sao quãng này năm nào mình cũng hào hứng đi làm :)) như kiểu Tết và về nhà là một thứ gì đấy rất nên lảng tránh ấy :)) Cuộc sống đang vui mà, tự dưng nghỉ Tết làm gì, cứ có thưởng là vui rồi huhuhu