Let bygones be bygones

Let bygones be bygones

Dạo này mình cảm thấy mọi thứ trở lại nhẹ nhõm một cách hiếm có ngỡ ngàng. Cảm giác tự do như cái tối ngồi vét $5 cuối cùng mua 1 bữa hungry jack ở Swanton st , đối diện Flinder St. Mọi thứ chuyển động xung quanh dễ dàng nắm bắt, dự đoán và mường tượng mỗi khi nhắm mắt lại.

Đã có lúc mình viết về những con người xung quanh, nhưng người mình nhìn thấy, một người lạ, một người quen, những người mà chắc hẳn chỉ duy nhất một lần chạm mặt nhau trên đường hay cái kiểu cười khẩy khinh bỉ của bạn kevin mỗi khi nó gặp điều gì khó chịu và tiếp sau nụ cười ấy là cái lắc đầu hất tóc mà mình không bao giờ còn gặp lại ở đâu.
Hà nội sau cả ngàn cái stt của bọn trên mạng rằng vào thu thì chuyển sang nói oi ả, khó chịu đến mức mọi thứ phát diên lên :)) Và buổi trưa đi ăn trở lên thật cực nhọc.

Mình quyết định đi ăn miến lươn sau mấy buổi sáng lười rẽ vào và quán hôm nay trở lên đông đúc một cách khác thường. Vợ chồng anh chị bán hàng chắc hẳn không quen đột ngột nhà full người nên có chút bối rối. Mình cũng biết tính hai người này có trí nhớ rất ngắn hạn đến nỗi mình vừa order xong 10s sau bà chị lại hỏi lại y chang, Còn anh chồng thì 10 lần minh ăn miến nhưng một hôm ăn cháo lương thì lại hỏi ngay hôm nay lại chuyển sang miến à. Kiểu như không ăn miến lâu lắm rồi. Khách ở đây toàn khách quen, quen đến độ khách ăn quen sơ sơ như mình còn đếm được chừng 9-10 người ăn quen ở đây. Có ông cụ đầu bạc luôn gọi 2 trứng vịt lộn, 1 cháo lươn mềm- đó là những hôm cụ đi xe đạp. Hôm nào đi bộ thể dục về cùng 1 bà cụ bạn thì hai cụ gọi 2 bát miến lươn mềm.
Một anh lái taxi,con xe matiz xanh lởm vcl đỗ xe gần đó, rồi đi vào, anh này thì béo phì ục ịch gấp đôi mình thì chỉ hay ăn miến lươn giòn. Một ông nữa rất hay ngồi mất cái chỗ thân quen của mìh :)) rất là ghét nên mình phải ngồi chỗ thân quen thứ 2.

Mình luôn nghĩ là sẽ mua lươn khô của chị ấy, chả biết bao tiền 1 cần chắc chừng 700-800k vì khô nhiều mà. Rồi thì về vắt chanh chấm muối tiêu , uống bia thì phê ha.

>

Đêm qua ngồi xem “Green Mile” đến nỗi ngủ say quên cả giờ dậy đi làm 🙂 Film xem lần thứ 4-5 vẫn thấy hay, ý nghĩa và cảm động.

Tuần này mình xem lại all movie của Tom Hanks và tối nay sẽ ngồi xem cho hết Green Miles rồi xem sang The Terminal.

>

Đọc 1 post của chị Châu Ny, :d Mọi thứ vẫn đều tình cảm ngọt ngào của gia đình, của tất cả những điều bỏ lại để đi sang CAN , bắt đầu một cuộc sống mới.

Dù sao dù ở đâu có gia đình vẫn là nhà phải không.

>

Trong cái nắng sớm của mùa thu, người đàn bà chậm rãi quệt lên miếng bánh mỳ chút pate vừa làm. Mùi thơm nồng toả ra bao phủ lấy đôi tay. Hít một hơi thật chậm, đưa vào miệng và nhấm nháp vị ngậy của gan, mùi thơm của tỏi, chút hạt tiêu cay nhẹ… chợt nhân ra đã lâu không ăn miếng pate nào ngon như vậy.

Không phải vì bên ngoài họ làm không ngon, ở đây đi chợ cuối tuần thì vô cùng nhiều loại pate khác nhau, ở nhà cũng rất nhiều nơi làm, nhưng ở xứ Nắng, mọi thứ cuốn đi bận rộn. Món bánh mỳ pate dường như là một thứ đồ ăn tạm chống đói, ăn nhanh và giải quyết được cơn đói đang cồn cào của lũ trẻ và người lớn, để rồi lại tất bật, hối hả chạy trên các ngả đường.
Tại các khách sạn, món khai vị này cũng bị những câu chuyện cuốn đi, bất giác nhìn lại, có lẽ đã lâu, nấu ăn không còn là cái thú, hoặc nấu chỉ để ăn, không phải là thưởng thức. Có lẽ cũng nên ăn chậm lại, nhai kỹ hơn để thực sự hưởng thụ cái Thứ đang cho vào miệng.
Thêm một miếng pate nhỏ, lần này không ăn cùng bánh mỳ. ngậm để tan ra trong miệng, chút gelatin bọc bên ngoài không quá cứng, (thực ra là nước thịt, gelatin và gan chảy ra đông lại) , vị tỏi và hành khô, chút vị rượu. Lần này nàng cho khá nhiều gan nên vị gan ngầy ngậy. Tỉ lệ 2 gan, 1 thịt. Gan nếp thơm lúc xay ra rất nhuyễn. Chút mỡ phần béo ngậy. đúng là lâu lắm rồi mới được ăn pate ngon ý. 🙂
Mà thực ra là do cách ăn, nếu vừa làm xong ăn ngay chắc không thể cảm nhận được hết, vì mọi thứ đang ám mùi, đang ngấy tới tận chân tóc. Để tới ngày hôm sau, khi thật sự có thể ngồi yên tĩnh, vỡi khu vườn xanh ngắt, với một bài viết dang dở, thì thưởng thức như vậy quá tuyệt vời.

>

One day move on.

12049384_678616635608184_8112839445034454686_n.jpg

Advertisements

#110

#110

 

Văn phòng 1.11 pm thứ 6 ngày 13.

 

Thật ra cũng chẳng có gì nhưng mốc đẹp nên mình cũng notes lại luôn cho dễ nhớ.

Mình chẳng ngủ trưa, những dáng ngủ văn phòng vội vã hối hả, con người sống gấp gáp, nhạt nhoà chẳng mang chút màu sắc. Đôi khi mình ngại ngùng khi mở đt lên, những người đã từng coi là anh em sống chết ,mà cả năm rồi mình chẳng gọi đc cuộc điện thoại hỏi thăm. Rằng mình sống thiếu màu sắc đến thế sao.

>>>

Chúng ta đánh đổi tuổi trẻ, thời gian, công sức tiền bạc và nhẫn nại đến nghiệt ngã lao ra đời sống chết giành giật cho bằng được để rồi khi thời gian dần hết đi lại mong ngóng thời gian trôi chậm lại, được sống những điều mà trước đây chưa từng trải qua. Như bố mình ở nhà, mỗi lần về mình chỉ được vài ngày và không thể chịu đc cái sự chậmdãi, yên lặng đến rợn người ở nơi mình đã bắt đầu. Không có gì phải vội vì chúng ta đã vội cả đời rồi, Bố mình dành phần lớn thời gian cho không gian sống yên lặng ấy, trồng thêm giàn cây leo, hái trầu không cho bà nội, nuôi chim và tưới phong lan. Quay đi quẩn lại cũng không hết việc và nếu không phải đi chợ thì người ta mặc nhiên chẳng cần bước ra ngoài. Bỏ qua những cái xô bồ gào thét của cuộc đời.

Nghe Lê Hiếu- ngoài trời mưa bay.Mình gần đây sống và làm việc nghiêm túc một cách kì lạ, café uống mỗi ngày,làm việc không mệt mỏi những giờ xác đinh. Chẳng lang thang, chẳng nghĩ ngợinhiều, như một kẻ đãng trí. Trong nhiều tháng mình sợ cảm giác cầm máy ảnh lên,mình sợ những thứ mình chụp ra nó vô hồn, chẳng có chút cảm xúc nào cả.

Chúng ta đang sống trong một thế giới đầy giẫy áp lực thành công, dù muốn hay không muốn làm nhiều chuyện người ta vẫnphải nhắm mắt và bước qua. Với những kẻ sống với mơ mộng hão huyền suốt nửa cuộc đời.  Bố mẹ áp lực lên con cái, xa hội tựáp lực lên nhau và bản thân áp lực lên chính mình.

>>>

Mình tự coi mình may mắn, mình tự bỏ đi cái áp lực buộc phải làm gì đấy. Cảm thấy ham muốn học hành thì học còn không thì nghỉ chơi, cũng có chết đâu. Cảm thấy công việc cố gắng điên cuồng cống hiến,nhưng trái dơ nhau thì cũng bỏ luôn.

Vốn, những kẻ có chân đi như mình chẳng chịu dừng lại một chỗ bao giờ, và rồi mình nhận thấy việc di chuyển liên tục, tốt cho mình nhưng không tốt cho những người mà mình cần có trách nhiệm lên: e trai, gia đình, ny… Thì chúng ta nên dừng lại, thay đổi và sống không chỉ vì bản thân. Có thể khó chịu lúc đầu nhưng sẽ quen và những người thân quen sẽ giảm gánh lo đi.

Nhiều chuyện buồn cười, mình có khảnăng nhận xét, phán đoán thấu đáo con người của một số bạn. Dù các bạn vẫn ngọt nhạt hết lời nhưng mình biết thừa cũng chỉ là chiêu trò cho trên cái mail lấy số or cố giữ một vẻ trách nhiệm nào đấy.

Nói chung cũng chỉ cười cho quachuyện.

>>>

Hn sắp vào thu, mình chả thích, chỉ mong đừng mưa phùn ẩm ướt, đừng đóng bộ lịch kịch dính thêm áo mưa và cơ số đồlinh tinh, đừng giáo điều chuẩn từng câu từng chữ. Buộc làm cái này hay làm cáikia ở những thứ chẳng lien quan công việc và chuyên nghiệp trong những thứ dự vềcảm tính thì cũng ko cần thiết 😀

 

Dạo này gõ nhiều, mỗi ngày cũng gõtầm 5-6k chữ, mắt mũi hoa lên và đầu óc mụ mị vì gõ nhiều. Có hàng dài những thứ chưa làm, thỉnh thoảng mình đánh lừa bản thân giả vờ nó không có ở đấy để chẳngđè nặng lên đầu mình. Nhưng sự thực là nếu không đối đầu và giải quyết thì sớmmuộn nó cũng sẽ quay lại và tìm mình.

tumblr_mr0zfdPb6O1rav82ao1_500.jpg

#6 Anything goes by is the past

If anything goes bad, i did it, if anything goes semi-good, we did it, if anything goes really good, then you did it. that’s all it takes to get people to win football games for you.

>

Để type được câu trên mình đã switchs sáng bộ gõ tiếng anh , xong rồi mình nhận ra đã rất lâu mình mới switch và type bên đấy thế mà có thời type tiếng anh còn nhiều hơn tiếng việt. Cơ mà một thời đã xa, xa lắm rồi. Những gì đã xa thì không quay trở lại nên thôi đừng nghĩ nhiều mà làm gì.

Nghe nhạc của Bach, có những thứ nhạc mà nếu không đủ trải nghiệm, không đủ thời gian thì nghe sẽ chẳng hiểu gì. Mình đang thích em harman-kardon-onyx-studio-3. Coi khá đẹp và phù hợp với giá sách ở nhà.

Còn tiếp

#5

12744143_953801748038901_8807577897499443761_n

Đã một khoảng thời gian từ khi mình xoá những cái post hằn học đầy khó chịu trên cái blog cũ lẫn trên Quả Bơ, mình muốn Quả Bơ nhỏ bé của mình sẽ này mầm sống tươi tốt, nuôi dưỡng vun đắp cho những ý niệm tốt đẹp chứ không phải cái sọt rác để trút vào hằn học khó chịu, điên loạn những thứ mà với những kẻ ngoài kia mình che dấu đi.
Dù sao cũng thật rất vui vì có người chia sẻ thay vì độc thoại một mình với vô định như ném mọi thứ vào hố đen.
Nhờ nói chuyện với Sunday thì mình cảm thấy thiệt hào hứng với việc training nấu ăn+ Chụp ảnh + blogging song song với công việc đang làm. Mình sẽ cover cook book của Gondor Ramsay, chắc hẳn sẽ có nhiều thiếu sót về đồ đạc, nguyên liệu, hương vị lẫn không gian thích hợp nhưng có vẻ sẽ là một trải nghiệm thích hợp và có ý nghĩa.
Mình sẽ edit blog lại cho phù hợp với project mới :d vui vẻ và hào hứng he he
>
Mình tìm được bạn Ha Khan trên instagram mà thực ra là nó add lại mình. Kể từ khi rời Mel và thằng Khan xoá Fb mình cứ nghĩ nó sẽ làm theo lời nó khẳng định lúc đấy là về joining army để làm thánh chiến- bọn Thổ chúng nó điên lắm – chứ không nửa nói nửa chém như Việt mình :))
Bạn Khan giờ lấy vợ, cười 1 em nhìn không xinh không xấu, giờ béo, nuôi ria mép, tóc mai rõ dài và đúng kiểu thời gian hằn nếp và nhìn lại mình cũng già cmnr, chẳng còn là Gates tóc mào gà hồi trước.
4267678595_65a6850218_b
Đây là cái ảnh bữa chia tay Mayumi về :)) Thằng Khan nhìn vẫn còn ngon lành chán giờ béo già nhìn kinh ếu chịu được :))
>
Sau một đêm không ngủ, chỉ nằm chong chong nghĩ những chuyện vẩn vơ, đầu óc hết nhảy từ những chuyện ngu xuẩn mình đáng ra nên làm tốt hơn sang những chuyện tính toán sắp tới. Tốt hơn là nên mò lên app oánh bài or xem lại ảnh cũ. Cả 2 việc đều giúp điều hướng suy nghĩ sang những điểm tốt hơn và tệ hơn nhưng dù sao cũng hơn là không ngủ được rồi tiếp tục nuôi suy nghĩ tiêu cực.
>
Nguyên một mùa hè mình chẳng chụp cái ảnh nào ra hồn, đến độ lâu nay mình quên mất là mình có đến 2 cái máy ảnh :))

#4 Easy to fall for easier to get over

#4

Easy to fall for easier to get over

– me-
Quatervois (n.) a crossroads; a critical decision or turning point in one’s life
>
Trong đời sẽ có vài lần chúng ta đứng trước những lựa chọn sẽ thay đổi tất cả những điều diễn ra tiếp theo trong cuộc đời và mình gọi nó là turning point. Cuộc đời sẽ bước sang 1 chương khác, tốt hơn, tệ hơn, đáng nhớ hay đáng quên cũng kể từ cái điểm turning đấy.
Với mình đã trải qua 2 điểm turning point:
Điểm đầu tiên là cái buổi sáng rời nhà đi với không một chút mảy may lo âu nhưng câu chuyện đằng sau là một câu chuyện dài nơi chắt chiu dành dụm tất cả những gì còn lại của ý trí, của sức mạnh và sự chịu đựng của bản thân để vượt qua nhưng rõ ràng
Điểm turning thứ 2 là lúc mình quyết định trở về, mọi thứ khi đó mông nung vô vị hết sức nhưng mình có niêm f tin là việc trở về sẽ là một điều tốt vậy nên mình bỏ lại tất cả những thứ khác đằng sau để quay về.
Và hôm nay sau một chuỗi những ngày dồn nén mệt mỏi đầy khó chịu. Rồi trong một tối đạp 50km mà thấy dài như 90 km chứ không hề ngắn hơn. Mình giống như lại bước đến một cái turning point nữa nhưng lần này thì tràn đầy hi vọng. Nếu luôn luôn chỉ soi xét cuộc sống của mình trên thước đo kì vọng của bản thân mà không bao giờ đưa lên so sánh với những người xung quanh thì chúng ta sẽ không bao giờ cảm thấy đủ để tiếp tục move on. Cuộc sống luôn luôn chạy theo những thứ không nằm trong tầm với của mình vẫn là một cuộc đời chết.  keep moving :d u will be fine.
>
My dear, never forget that she was just a raindrop, but you are the entire fucking storm.
>
Mình cảm thấy mình mệt mỏi với các mối quan hệ, bạn bè, yêu đương và mệt mỏi với kì vọng của các bạn rằng mọi thứ luôn cần có lý do, có trước sau, cần phải chấp nhận đánh giá của người này, nương theo mong muốn của người kia, tại sao buồn, vui vì lý do gì, hiểu ra điều này thì do đâu 🙂 Ngập trong một mối băn khoăn đầy ruồng rẫy. Toàn những thứ mình đã cố gắng loại bỏ khỏi cuộc sống của mình để không mảy may quan tâm quan điểm của người khác.
Nhưng không sao, hôm nay là một ngày vui. Một life changing point của mình và mình sẽ tận hưởng nó. Ngày mai sẽ là một ngày mới để có thể làm mọi thứ.
Its a happy day !!!!!!!!
12933071_975102182575524_2213408602492231876_n

#2 Ngày trôi về phía cũ.

Đã quá nửa đêm, tiếng bánh xe vali lạch cạch kêu, con ngõ bình thường không ngớt người đi giờ im ắng, vắng lặng vô cùng. Trở về nhà sau vài ngày lang thang, tự dưng mình thấy yêu công việc, yêu cảm giác bận rộn, chủ động và tự chủ biết bao nhiêu.

*

Chiều đầu tiên đi làm sau khi quay lại kì nghỉ, trời âm u, mưa nhẹ nhưng nặng hạt, sấm chớp vần vũ. Mình tưởng như lại quay về một chiều mùa đông Melboune nơi mưa đá sấm chớp có thể đổ ấp lên bất kì lúc nào giữa tiết trời đang quang đãng nhẹ nhõm.

Sự thay đổi khung cảnh cuộc sống dường như làm nhân sinh quan của mình thay đổi khá nhiều, cảm thấy cuộc sống của mình đáng sông hơn bao nhiêu

10271648_955706377848438_4969569389765125963_n

11218702_982052505213825_486038360735080913_n'a-stanko-14-may-12-2016-at-14142-pm-gmt7.jpg'

#1

Mình đã dọn sang đây từ cái blog cũ đầy dẫy ngổn ngang mệt mỏi. Không viết nhiều nhưng tự hứa sẽ chỉ nói về những chuyện vui vẻ. Những điều đẹp đẽ cuộc sống đưa lại xung quanh mình và những kỷ niệm mình lưu giữ.

Vậy đi ha

 

e819d94e3bae5a0b2d78b71eb989c4e5