Trầm cảm là cảm giác như thế nào?

r/AskReddit
Trầm cảm là cảm giác như thế nào?


u/dancingdan42

Hãy tưởng tượng một ngày bạn thức giấc, mọi thứ đều bình thường và thế giới này trông vẫn ổn. Và rồi bạn dùng bữa sáng, ngày ngày cùng một loại thức ăn, nhưng chẳng còn vị gì cả. Bạn bước vào bồn tắm và cố hết sức để điều chỉnh nhiệt độ sao cho ấm áp và dễ chịu, nhưng nước vẫn giữ nguyên 1 độ dưới mức nhiệt cơ thể. Mọi người nói chuyện với bạn với một tông giọng đều đều và đồng hồ thì dường như chạy chậm gấp đôi. Một ngày dài cứ thế trôi, và bạn bắt đầu nhận ra bạn chờ đợi được về nhà với chiếc giường của mình đến mức nào, bởi chỉ có lúc bạn ngủ, cả thế giới này mới không chỉ có hai màu đen trắng. Bây giờ, lặp đi lặp lại cứ như thế ngày này qua ngày khác cho đến khi bạn thậm chí chẳng còn trông đợi giấc ngủ nữa, bởi bạn biết rằng rất nhanh thôi ngày mai sẽ đến và bạn sẽ phải làm lại tất cả những việc trên. Kiểu kiểu như thế.

>u/NavyDragons

Rồi bạn nhận ra bạn đang bế tắc thế nào, vì vậy bạn cố gắng lấy lại chút tia sáng trong cuộc đời tẻ nhạt, quay về với những việc đã từng khiến bạn hạnh phúc hay có cảm giác được sống. Chỉ để nhận ra đọc sách giờ đây chẳng khác gì đọc một bản luận văn, các bộ phim giờ đây cũng chỉ như những tấm hình lướt qua trên màn ảnh, trò chơi bạn thích nhất giờ đây chỉ giống các chuyển động cho đến khi kết thúc. Bạn bè của bạn, ngay cả khi họ ngay bên cạnh thì thậm chí cũng giống như họ không hề ở đây. Cả thế giới của bạn đã hoàn toàn tê liệt.


u/Kutloisiso

Tê liệt, lãnh đạm, vô vọng, không có động lực. Duy nhất chỉ một thứ không phải là nỗi buồn, đó là cảm xúc riêng biệt mà thực tế tôi hiếm khi nhận thấy.

>u/AltoRhombus

Điều này là khó để giải thích nhất. Tôi không buồn, chỉ là không có động lực hay đam mê. “Chỉ là”.


u/Marigold12

Có lần tôi đã nghe ai đó miêu tả, đấy là cảm giác bị kẹt dưới nước và hiểu rằng dù có cố gắng bơi theo cách nào đi nữa, vẫn chỉ có nước và nhiều nước hơn mà thôi, không hề có dấu hiệu nào của không khí. Với tôi, đó là cảm giác bị giam hãm trong cát lún. Chắc chắn là bạn vẫn có thể làm mọi thứ, nhưng phải với một nỗ lực toàn thân phi thường. Một trong những điều tệ nhất là nó không phải một tổn thương vật lý. Bạn không thể nắm bắt được nó, vì thế bạn vừa không biết nó có tồn tại hay không, nhưng đồng thời cũng chắc chắn là nó có hiện hữu, bởi bạn có thể cảm nhận nó ở mọi nơi. Mọi nơi trên cơ thể bạn. Suy nghĩ ban đầu là nó chính là bạn, phải không? Vậy thì tất cả những gì bạn thực sự cần phải làm là điều chỉnh suy nghĩ của mình tốt lên, nhưng giờ trầm cảm đang ăn mòn tất cả mọi thứ khiến bạn cảm thấy tích cực. Giờ thì sao? À thì, đời bạn khốn nạn toàn tập. Bởi giờ nó là một phần trong nhân dạng của bạn. Mọi cảm giác hay trải nghiệm bạn có đều bị nó lấp đầy. Giống như hút một điếu thuốc lá thật nặng và thưởng thức một bữa ăn ngay sau đó. Mọi thứ đều có vị như tro, và tất cả những gì bạn muốn là được nếm lại vị như món ăn đó đã từng có.

Vậy phải thế nào? Bạn có thể nhờ đến sự giúp đỡ. Có thể. Nếu bạn cố gắng được. Nhưng ít khi xảy ra lắm, bởi liệu pháp trị liệu thì tốn kém, bạn thì đang phải làm việc, và bạn có các nghĩa vụ xã hội nữa, thế này và thế kia và thế nọ. Bạn nghĩ, thôi nào, có thể nó chỉ là một vấn đề tự đến tự đi thôi. Bao nhiêu thứ rắc rối ngày xưa đã xảy ra và rồi cũng ổn mà. Thế nên bạn đợi. Và đến lúc tổn thương tâm lý ấy phát triển đến mức báo động, nhiều hơn nhiều hơn nữa, có cảm giác như bạn vừa tạo ra một nhân bản tồi tệ của chính mình. Kể cả những điều cơ bản cũng trở nên bất khả thi. Bạn không muốn ăn, không muốn tắm, không muốn ra ngoài cùng bạn bè. Bạn không muốn làm gì cả. Có thể bạn không nghĩ đến việc làm thương tổn bản thân, nhưng nếu phải chọn giữa tồn tại và không tồn tại thì chắc hẳn bạn cũng chẳng cần phải nghĩ. Tồi tệ hơn, bạn khó có thể nói ra những điều này với ai, bởi bạn không muốn bị đối xử như một kẻ ủy mị. Bạn không muốn bị coi là khác biệt. Bạn biết rằng nếu bạn tâm sự với ai đó, người ấy sẽ nhìn bạn qua một lăng kính của sự trầm cảm tương đương. Vậy nên bạn cô độc. Ốc đảo của riêng bạn dường như co cụm lại mọi lúc. Mực nước biển thì đang dâng cao ngày càng nhanh. Và tất cả những gì bạn có thể thấy hàng dặm trước mắt, rốt cuộc cũng vẫn chỉ hoàn toàn là nước.

https://redd.it/838ywu

Advertisements

Sunny Day

Một ngày sáng sủa tháng 4.

Mình cảm thấy nhẹ nhõm, mọi thứ bình yên, giống như lướt sóng đến con sóng to đùng trước mặt, quay lại là chết, chỉ có tiến lên thôi.
Cho nên sợ hãi đâu để làm gì phải không. :d

Mình cảm thấy thật có ích khi nghe lời đại ca, tách mọi cảm xúc ra khỏi những quyết định. đơn thuần chỉ là rủi do và lợi ích.

Wao.

#livinginthesunshine

Ảnh chụp Màn hình 2017-04-13 lúc 12.01.10.png

#251 On the mountain high

# #251 On the mountain high
Mình mới đi leo lên núi về , hay nói đúng hơn là giữa một tập hợp các đỉnh núi cao thì mình leo lên đỉnh thấp nhất và dễ đi nhất rồi xác nhận cảm giác leo lên đỉnh núi cũng không tệ nhưng mình vẫn giữ cảm giác tù túng, u buồn của miền núi non chỗ này. Không giống cảm giác trống rỗng, nhẹ nhõm, được gột rửa mỗi khi ra biển dù mỗi nơi có một vẻ đẹp khác nhau phải không. On the moutain high lần này mình thấy vui vui vì không còn cảm giác ngột ngạt ghê sợ như cũ mà thấy cũng ổn. Lâu lâu sẽ lại lên chơi cho vui.
(Dù sao mình vẫn ghét hội quần dằn di, áo cờ đỏ lái xe theo đoàn vcl)
>
Chân mình vẫn căng cơn sau hôm xuống dốc và lên dốc ác liệt ngày hôm qua. Mình quyết định off 1 buổi training dù đã hết được khen gầy đi và bắt đầu phàn nàn chê béo. Đánh ngồi pha tách trà ô long nhạt toẹt uống liền với hai lát chanh, nghe anh Duy Mạnh tự oánh piano, hát solo “tình em đại dương” trong khi vừa uống Carona chanh và hút thuốc khói mịt mù. Mình thì uống trà type noted kể chuyện đi chơi. À thấy nhà anh Duy mạnh có bộ ảnh đen trắng treo khung xuông 30×30 hoặc 40×40 đẹp dễ sợ. Mình cũng muốn in 1 mớ ảnh cũ của mình để treo lên.
Mình rất hay có kiểu đang mong manh nằm giữa bầu trời vui vẻ đột nhiên dông bão kéo đến sự vui vẻ bị cuốn trôi đi mất tiêu chỉ còn lại chiện éo tha thiết làm gì. Giống như mình đang rất hào hứng đi ra ngoài ăn nhưng lại nghĩ cái lối mòn vô vọng sáng nay đọc thì mình lại vui vẻ off ở nhà.
Mình có khi nên điểm tin một số thứ hay ho gần đây thay vì lại bắt đầu kêu ca phàn nàn làm cho anh chị em chán ngán:
– Dạo này chuyển sang chơi với hội DIY đồ mộc, cảm giác thân thuộc, nhẹ nhàng, cầu thị và vui vẻ hơn hẳn cái hội đồ da đầy thị phi, dè bỉu bơm đểu chửi rủa cả ngày kia, hay do chỗ nào ít đàn bà, toàn đàn ông họ chia sẻ những thứ yêu thích hay ho với nhau thì ít thị phi hơn. Có khi đúng vì mấy anh tech tầng 6 ngồi noi chuyện malwave với code một cách say xưa như kiểu quán nước chuyền nhau điếu thuốc í. Dễ thương vô vàn :))
– Mình bắt đầu đọc “Khi loài vật lên ngôi” của Karel Capek một sách say xưa, yêu thích đến cả lời tựa của tác giả.
– Tìm được chỗ cung cấp đủ đồ cho cái giá sách yêu thích của mình bằng ống nước. Cơ mà mình still phát hiện 1 tính xấu không thể chữa được là nếu mình nghĩ cái gì đúng thì éo cái gì có thể đúng hơn được :))) ngu vcl
– À thêm một phát hiện nữa kiểu chú Zatalan nhận xét về cu Pogba là nó bắt đầu trưởng thành, vượt qua áp lực, vượt qua mục tiêu trận này trận kia và enjoying the beauti of the game – Same happen with me.
– Mình thiệt muốn có 1 chiều thứ 7 nắng đẹp hanh hao ngoài cửa, mình sẽ ở nhà, tắt hết đèn :)) ánh sáng duy nhất là nắng ở ngoài xuyên qua tán Ngọc Lan nhà hàng xóm và mở 1 chai vang úc – chắc Bin nhỉ (rượu bin ở việt nam khó mua vãi) – à thái 1 đĩa salami thiệt mỏng ( phải type Salami của Ý.- Sopressata salami – loại mà chú Ramsay demo ngon rớt lưỡi ra ngoài í.) Cuộc đời sẽ êm đềm trôi một cách mơ hàng theo hơi rượu để đến 9h tối đạp xe đi kiếm quán K+ xem Mu đá ( thiệt thì xem chỗ đông người thú vị hơn hẳn) Mình thì vốn không có ước mơ giải trí xa xỉ du lịch, ăn ngon, chơi bời như chúng bạn vì mình bị ám ảnh bởi cơn đói nên chỉ cần no bụng được rồi.
– Đi chơi núi về mình chụp toàn ảnh mây núi, cây cỏ, hoa lá, chó , lợn, gà, tuyệt nhiên không có cái ảnh check in hoành tráng nào như các bạn khoái tô vẽ cuộc sống :)))

>>> kể ra tuần trước khá là thú vị.
Sắp tới hi vọng có nhiều thứ hay ho hởn để kể chi tiết đỡ phải nói vòng vèo rào đón mệt mỏi ghê á.

IMG_7958 1.JPGIMG_7973.JPGIMG_7977.JPGIMG_8036.JPGIMG_8123.JPGIMG_8117IMG_8118

#239 “Lần này đã đầy chưa?”

# #239
“Lần này đã đầy chưa?”.
Là cái câu nói của thiền sư ở cái post #238 . Giới hạn của mỗi người là ở đâu. Chúng ta nhận ra mình không hài lòng với cuộc sống hiện tại, do những thứ khách quan, do những thứ chúng ta không control được và chúng ta chấp nhận.

Không.

Do bản thân chúng ta hết.

Mình là người không tin vào điều người khác bảo ” mày sẽ không làm được đâu, đừng cố” – Anh sẽ không bao giờ gầy được đâu” – “nếu không có tiền học thì về, nhà không giúp được đâu”

Nếu chúng ta nhận ra mình đang đứng trong một cái ao tù trì trệ, mệt mỏi, nhàm chán với mỗi ngày thức dậy. Thì chúng ta phải thay đổi, và tất nhiên thay đổi- bước ra ngoài vòng an toàn sẽ không phải bước đi êm ái gì. Nhưng nếu đó là điều cần thiết thì biết đâu (như mình chẳng hạn) chúng ta lại cảm thấy thích thú cái sự mệt mỏi, căng cứng, đau khổ mà việc thay đổi đem lại. Thực ra thì không ai biết nó sẽ tốt nên hay xấu đi nhưng có 1 điều mình biết chắc, chúng ta sẽ không còn là chúng ta của ngày đứng trong vòng an toàn nữa.
Vậy nên, hãy mạnh dạn bước ra ánh sáng. Nhưng, những người không ngoan luôn để ý hướng sáng đổ về đâu, thì đấy là nơi cần đến.

Câu nói của thiền sư cứ lởn vởn trong đầu mình, lần này đã đầy chưa ?
>
Mỗi lần căng thẳng mình lại ngứa hết cả tay chân, ngứa cả vết xăm đang ăn da non, giống như kiểu thật khó kiểm soát cảm xúc của mình nhưng mà kì lạ một điều là cảm xúc có lên có xuống, lúc tức giận, lúc khó chịu nhưng mặt mình vẫn thể hiện 1 kiểu thờ ơ cực kì ghét giống như sự thể hiện hằn vào trong chứ không bộc lộ ra ngoài. Cho nên những người xung quanh vẫn luôn được tiếp đón bởi vẻ mặt vô cảm hoặc nhăn nhở cầu tài nhìn rất đáng ghét.
>
Mệt nhoài khi kéo 1 vòng hồ, mình đã không thay đổi quãng đường suốt 1 năm qua nhưng đã tối ưu từ kéo 1 vòng hết 72 phút xuống còn 47 phút, không tính quãng nghỉ giữa chừng.
Xuống 78kg :d nhìn gầy đi bao nhiêu, sáng sủa le lói :)) ngày này năm ngoái đi đám cưới trang em mặt béo không thể đỡ được. Giờ có thể sờ thấy xương sườn rồi.
Winner train, losers complain:) so who are you????
à, đánh đổi của việc giảm cân là đi ngủ với cơn đói :d Thiệt không nhớ được lần cuối mình đi ngủ mà thấy no nê phè phỡn là khi nào :d
>
Mình tự dưng tò mò một cách kinh khủng những thứ mình quyết tâm dặn dò bản thân đừng có đọc, đừng có mở ra, đừng có làm. Giống như cảm giác ôm bụng đói đi ngủ đêm cuối tuần và tự năn nỉ bản thân trong tủ còn quá trời đồ ăn, hãy ăn 1 chút thôi. Nhưng rốt cuộc trong cả 2 case mình đã hold lại. Ôm bụng đói đi ngủ và không đọc những thứ tò mò.
Vậy thì có tốt hơn không ?
Ờ dạo này mình thêm 1 tính xấu là phóng xe máy bạt mạng trên đường :d Nằm ở nhà thì thấy nguy hiểm phết, còn trên đường thì không, thấy fun.
Công nhận là đi một mình thì nhanh.

PS: Mới xem được bộ film hay lắm. Mai sẽ kể về nó.

 

#237

# #237
Sau cái cơn trầm cảm kéo dài cả tuần qua thì cuối cùng nó cũng chấm dứt với sự hí hửng thú vị mình nhìn thấy trong những thứ không đầu không cuối khác.:D
– Không phải điều gì người ta show ra cũng là thật :d , nhất là trên FB :))
– Không phải cứ cố gắng là sẽ thành công, lâu lâu còn do may mắn or bố mẹ giàu nữa.
– Không phải cứ cố gắng đú theo cho bằng người, kể cả có đú được thì cũng không thể nằm trong đẳng cấp đấy.
– Vị của kem trà xanh lotte rất tệ, lại còn đắt, cái vị của nó át tất cả mọi thứ ăn sau đấy 1 tiếng.
– Nồi đất kho thịt rất ngon và nếu khôn ngoan hơn xào thịt trước, không như mình làm thì sẽ còn ngon nữa.
– Tự soi gương cắt tóc là một công việc rất fun, cần bình tĩnh, im lặng và cẩn thận. Mọi sự ngu xuẩn đều trả giá- tin mình đi- cực đắt :d
* Bất cứ chuyện gì bạn trông đợi vào người khác nhiều hơn trông đợi bảo bản thân mình thì 90% chúng ta nhận lấy thất vọng.
* Sau khi xem xong cái film ngôn tình Passengers thì mình thấy yêu luôn cmn em Jennifer lawrence rồi. :))) Nhưng thôi mình trở lại với thực tế phũ phàng và đi xem House nhàm chán tiếp. Film éo gì mà suốt ngày nói về chuyện máu me với bệnh tật. Nhân vật chính thì là ông bác sĩ lập dị, thọt 1 chân, nghiện thuốc giảm đau và kiểu như éo bao giờ có tính người, phũ vãi cả.

Cuối tuần của mình khá vui bằng việc có hình xăm thứ 5, :)) suýt thì thứ 6 luôn nhưng muốn dành cho 1 thứ đặc biệt hơn. Mình hăm hở đến độ đi xăm về trời 17-18 độ nhưng vẫn cởi trần cho áo đỡ cọ, rồi lâu lâu hóng xuống 1 tí :))) xem hình nó đệp thế nào.
MU thắng thuyết phục bằng trận cầu tấn công đẹp mắt nhưng Liv vẫn thắng Tot và không thể tin được MU lại quay lại vị trí thứ 6 :)))
Mình dành buổi chiều chủ nhật cho rất nhiều việc, rửa hết bát, cọ nồi nhôm sáng bong, sáng đến độ kiểu như dán tem vào mang bán được í. Và cho chảo Gang ăn dầu cũng là 1 việc thú vị không kém, nấu đồ trên chảo gang mùi vị đem lại khác hẳn trên chảo chống dính và kiểu chảo nhôm bình thường. Chăm sóc hơi vất vả tí thôi. Nấu xong phải cọ rửa bằng muối và nước ấm, rồi lau khô, rồi lau dầu thì mới yên tâm đi ngủ được các mẹ nhé. Giống như dùng dao bếp sịn thì phải bắt đầu ngồi học xem dao của mình ở bao nhiêu grit rồi mua đá mài về mài đúng kiểu, thái xong phải rửa sạch, lau khô rồi mới ngồi xuống ăn bất cứ cái gì nhé.
Một lần nữa mình lại cảm thấy hạnh phúc vì những điều xảy ra dù tốt hay xấu thì cũng đều là việc nó nên xảy ra. 😀 Và bản thân sống theo ý chí của riêng mình chứ không phải từ những điều người khác mong đợi :d. Đừng kết hôn khi bạn cảm thấy chưa sẵn sàng và những người lèm bèm cả ngày về chuyện tại sao tuổi này chưa lấy vợ lấy ck thì họ éo sống cuộc đời của bạn đâu. So, be smart.
Bể cá của mình dạo này ổn định thiệt là ngoài mong đợi, rêu xanh đã lên cả bể, bảy màu đẻ như mấy lứa như lợn, chắc do đổi loại thức ăn và ổn định của nhiệt độ ngoài trời nhưng cùng 1 type chăm sóc mà bể cá ở cty nó cứ èo uột mãi không lên được.

Mình đổi tên blog sang “những điều vớ vẩn” và cũng thấy mình làm nhảm hơi nhiều thay vì im mồm và sống cuộc sống chậm dãi của mình he he.
À, thay vì muốn làm những chuyện kinh thiên động địa, khuynh đảo thế giới thì mình chỉ muốn sống cuộc sống chậm dãi, vớ vẩn ở một góc yên bình nào đấy thôi. Tranh đấu nhiều cũng mệt mỏi lắm.

À FB remind, :)) ngày này năm 2010 là 30 Tết, mình được chú Phước cho 2 cái bánh Tét sau khi sơn hết 4 căn phòng của cái nhà ở Box Hill, :)) Hôm sau thì ăn tết bằng 2 cái bánh Tét đấy trong im lặng và một mình. Hazzz Các bạn hay bảo là phải thế nọ thế kia thì mới vượt qua được, còn mình thì thiệt không muốn nhớ 1 tí nào.

Đọc xong con chim khát tổ- cảm giác hơi buồn cười. Mình nghĩ là nên đọc lại 1 lần nữa trước khi type 1 cái note hay ho về cuốn đấy. Định mua thêm sáng cho tháng 2 nhưng fulll cả 3 thùng sách rồi, không biết để đâu và đọc chưa có hết, nên dành cho tháng 3.

Ảnh chụp Màn hình 2017-02-12 lúc 21.08.13.png

Dreaming of blue city skies

Dreaming of blue city skies  

Những cây mạ non.

Mình trồng một châu mạ xanh ngát  ở văn phòng, cái thứ màu xanh phảng phất mùa thu, cảm giác trong trẻo nhẹ nhàng, thơm mùi vui vẻ như cái gói cốm xanh gói trong lá sen được cho hôm trước.

Mình luôn nghĩ những thứ hợp nhau cần phải đi liền với nhau như kiểu thịt chó chấm với mắm tôm, :))) cốm xanh thơm mùi lúa thì gói trong lá sen để giữ được hương vị nhẹ nhàng phảng phất dễ bề bay đi.

Một tối, mình quyết định dắt xe ra khỏi nhà, bất chấp khả năng có thể mưa to. Một buổi tối mua thu thế này mà đi ngủ từ 8.30 thì thật cảm thấy thiếu sót.

Hồ Tây một ngày sau cơn mưa se se lạnh, nhiệt độ giảm hẳn so với tuấn trước, đạp mãi có lúc lên đến 45km/h mà cũng không toát mồ hôi. Mình kéo được nửa vồng ngồi ngồi ở cái đoạn gấp khúc quen thuộc.

Uống chai nước trà nhạt nhạt ở nhà mang theo vì lười vao vinmart. Bầu trời chậm dãi đục đục nhờ nhờ mang một cái tâm sự buồn bã than thở ảm đạm ghê người, duy chỉ có những cơn gió thỉnh thoảng lướt qua mặt mang theo hơi lạnh mùa thu. Ngày trước ở nhà mỗi lần thu sang thế này là mình ghét ghê gớm vì cái kiểu chập tối 4-5h đã tối om om. Đi bộ đi học về vừa đói vừa lạnh nhưng về đến nhà biết đâu hôm nào đấy mẹ có tiền thì lại nấu canh cá. Ăn mà ấm cả người

Thời sinh viên cảm giác mùa thu của mình hơi trái ngược vì mùa thu đến vào tận tháng 2-3. Ngược mùa với ở nhà. Chuyển mùa thì mọi thứ đều thay đổi, cây phong trước nhà xanh nhạt nhạt trơ trụi suốt mùa hè nắng đổ lửa, kiểu như sau 1 đêm có ai nhuộm chuyển ngay sang màu vàng, màu đỏ, cái màu lá phong đỏ rực con đường luôn giữ 1 cảm giác không thể nào quên được. Trời mưa nhỏ, lất phất, nắng lại lên, xanh ngát, nhưng tối thì vẫn đến sớm.  Cái chừng tháng 2 tháng 3 đấy mà đi bộ ở fitzroy garden  suốt 1 chiều, cầm máy ảnh với hi vọng níu giữ chút ấm áp sáng sủa của mùa thu, mong mùa đông lạnh lẽo âm u đừng tới.

Mình luôn mơ ước chỉ cần có 1 cái nhà bé bé như nhà của chú James Cooks – thuyền trưởng đầu tiên đặt chân tới Úc và ngôi nhà của chú í giờ gọi là Cook’s Cottage. Một kiểu nhà 2 tầng  kiểu UK bé bé, tường gạch thô trồng cây thường xuân leo kín 1 mảng tường,  tường gạch thấp bao xung quanh và giữa 1 công viên lớn , trước là cái rừng. Thiệt là biết sống quá đi.

😀 Nghĩ lan man nhưng vẫn ngồi ở hồ, chỗ mình ngồi ngay dứoi cái đèn, thế nên các đôi yêu nhau chẳng mảy may thích đứng chỗ mình vì chẳng kín đáo để hôn nhau được. :d Ở đâu đó đốt lá, cái lá bạch đàn khô nhựa mùi khét khét ngạt ngạt. Mình nhận ra ngay cái mùi này vì bao nhiêu năm ở sân tập chiều nào chị lao công cũng đốt đống lá. Mùi lá gạo gai rất khác với mùi lá bạch đàn. Mấy cây này đều rụng lá vào mùa thu nhưng chẳng chuyển sang màu đỏ như lá Phong.

Một năm nữa lại trôi qua. Mình vẫn mải mê đi tiếp con đường dài.

Documents-12.JPG

The Red Circle

Ảnh chụp Màn hình 2016-07-12 lúc 15.28.38.png

The Red Circle: My Life in the Navy SEAL Sniper Corps and How I Trained America’s Deadliest Marksmen: Câu chuyện nói về Brandon Webb một lính thuỷ quyết định gia nhập Navi Seal , một trong những lực lượng đặc nhiệm tinh nhuệ nhất thế giới.

Brandon Webb trải nghiệm tất cả mọi thứ từ việc trải qua hell week ở Naval Special Operations đến trải nghiệm thực tế chiến trường ở Persian Gulf and Afghanistan.
Và con đường từ một tay súng thường đến khi traininng, thử lửa để trở thành một tay bắn tỉa huyền thoại. Một trong số hiếm hoi những seal xuất đầu lộ diện trước công chúng.

Và rồi Brandon Webb quay trở lại với một vai trò mới là người dạy bắn tỉa trường đào tạo. Một thứ training chết chóc Navy SEAL Sniper Program.

Người ta quen nghe thấy cái tên Marcus Luttrell và Chris Kyle sau bộ film đình đám American Sniper nhưng còn rất nhiều cái tên khác, những câu chuyện khác mãi mãi ẩn danh.

Người ta luôn nghĩ công việc của những sniper- lính bắn tỉa là tiêu diệt mục tiêu chủ chốt, giống như đánh nước cờ quyết định nhưng không. Công việc chính của một sniper cùng đồng đội là ẩn mình theo dõi, giám sát mục tiêu, hành động khi cần thiết nhưng vẫn luôn ẩn danh và rồi rút lui trong yên lặng và an toàn.

>

Theo thời gian, thế giới của mình ngày một nhỏ bé lại, suy nghĩ tiệm cận với những việc làm, tập trung từ những thứ nhỏ bé nhất và có vẻ sống nhạt nhẽo thực tế là cách tôt nhất để tiến lên chứ không phải vẽ ra một bầu trời sáng loà danh vọng, vui vẻ, tiền bạc.

Thôi thì mọi thứ phải bắt đầu từ mặt đất :))

Ngã ở đâu thì đứng lên ở đấy.

Melbourne, i coming to you.

>

“The thing we all had in common wasn’t muscle; it was the will to do whatever it takes.”
― Chris Kyle, American Sniper: Memorial Edition

Ảnh chụp Màn hình 2016-07-12 lúc 15.27.56.png