Modern heartbreak is

Modern heartbreak is

“read at 9:13 p.m.” when it’s 9:40.
it’s unliked photos,
it’s blocking and unblocking and blocking and unblocking.
modern heartbreak is sick with being watched,
it’s breakups playing out on twitter feeds,
it’s unfollowed unfollowed unfollowed.
it’s screenshotted photos that shouldn’t have been saved,
it’s screenshotted texts meant for one person only.
it’s seeing your ex lover with their new one,
watching their lives playing out like yours didn’t,
it’s phones thrown into bedroom walls when their profile changes from single to in a relationship.
it’s Instagram stories to make that one person jealous because it feels like without them you’re nothing,
it’s that one story expiring before they see it because they don’t give a fuck about you now and you know it,
it’s deleting their contact info but wanting it tattooed on the back of your hand in case you ever want to call,
it’s messy it’s messy it’s messy it’s so fucking messy because everyone fucking sees it and it never goes away.

Ảnh chụp Màn hình 2016-07-15 lúc 09.01.41.png

Advertisements

Trầm cảm là cảm giác như thế nào?

r/AskReddit
Trầm cảm là cảm giác như thế nào?


u/dancingdan42

Hãy tưởng tượng một ngày bạn thức giấc, mọi thứ đều bình thường và thế giới này trông vẫn ổn. Và rồi bạn dùng bữa sáng, ngày ngày cùng một loại thức ăn, nhưng chẳng còn vị gì cả. Bạn bước vào bồn tắm và cố hết sức để điều chỉnh nhiệt độ sao cho ấm áp và dễ chịu, nhưng nước vẫn giữ nguyên 1 độ dưới mức nhiệt cơ thể. Mọi người nói chuyện với bạn với một tông giọng đều đều và đồng hồ thì dường như chạy chậm gấp đôi. Một ngày dài cứ thế trôi, và bạn bắt đầu nhận ra bạn chờ đợi được về nhà với chiếc giường của mình đến mức nào, bởi chỉ có lúc bạn ngủ, cả thế giới này mới không chỉ có hai màu đen trắng. Bây giờ, lặp đi lặp lại cứ như thế ngày này qua ngày khác cho đến khi bạn thậm chí chẳng còn trông đợi giấc ngủ nữa, bởi bạn biết rằng rất nhanh thôi ngày mai sẽ đến và bạn sẽ phải làm lại tất cả những việc trên. Kiểu kiểu như thế.

>u/NavyDragons

Rồi bạn nhận ra bạn đang bế tắc thế nào, vì vậy bạn cố gắng lấy lại chút tia sáng trong cuộc đời tẻ nhạt, quay về với những việc đã từng khiến bạn hạnh phúc hay có cảm giác được sống. Chỉ để nhận ra đọc sách giờ đây chẳng khác gì đọc một bản luận văn, các bộ phim giờ đây cũng chỉ như những tấm hình lướt qua trên màn ảnh, trò chơi bạn thích nhất giờ đây chỉ giống các chuyển động cho đến khi kết thúc. Bạn bè của bạn, ngay cả khi họ ngay bên cạnh thì thậm chí cũng giống như họ không hề ở đây. Cả thế giới của bạn đã hoàn toàn tê liệt.


u/Kutloisiso

Tê liệt, lãnh đạm, vô vọng, không có động lực. Duy nhất chỉ một thứ không phải là nỗi buồn, đó là cảm xúc riêng biệt mà thực tế tôi hiếm khi nhận thấy.

>u/AltoRhombus

Điều này là khó để giải thích nhất. Tôi không buồn, chỉ là không có động lực hay đam mê. “Chỉ là”.


u/Marigold12

Có lần tôi đã nghe ai đó miêu tả, đấy là cảm giác bị kẹt dưới nước và hiểu rằng dù có cố gắng bơi theo cách nào đi nữa, vẫn chỉ có nước và nhiều nước hơn mà thôi, không hề có dấu hiệu nào của không khí. Với tôi, đó là cảm giác bị giam hãm trong cát lún. Chắc chắn là bạn vẫn có thể làm mọi thứ, nhưng phải với một nỗ lực toàn thân phi thường. Một trong những điều tệ nhất là nó không phải một tổn thương vật lý. Bạn không thể nắm bắt được nó, vì thế bạn vừa không biết nó có tồn tại hay không, nhưng đồng thời cũng chắc chắn là nó có hiện hữu, bởi bạn có thể cảm nhận nó ở mọi nơi. Mọi nơi trên cơ thể bạn. Suy nghĩ ban đầu là nó chính là bạn, phải không? Vậy thì tất cả những gì bạn thực sự cần phải làm là điều chỉnh suy nghĩ của mình tốt lên, nhưng giờ trầm cảm đang ăn mòn tất cả mọi thứ khiến bạn cảm thấy tích cực. Giờ thì sao? À thì, đời bạn khốn nạn toàn tập. Bởi giờ nó là một phần trong nhân dạng của bạn. Mọi cảm giác hay trải nghiệm bạn có đều bị nó lấp đầy. Giống như hút một điếu thuốc lá thật nặng và thưởng thức một bữa ăn ngay sau đó. Mọi thứ đều có vị như tro, và tất cả những gì bạn muốn là được nếm lại vị như món ăn đó đã từng có.

Vậy phải thế nào? Bạn có thể nhờ đến sự giúp đỡ. Có thể. Nếu bạn cố gắng được. Nhưng ít khi xảy ra lắm, bởi liệu pháp trị liệu thì tốn kém, bạn thì đang phải làm việc, và bạn có các nghĩa vụ xã hội nữa, thế này và thế kia và thế nọ. Bạn nghĩ, thôi nào, có thể nó chỉ là một vấn đề tự đến tự đi thôi. Bao nhiêu thứ rắc rối ngày xưa đã xảy ra và rồi cũng ổn mà. Thế nên bạn đợi. Và đến lúc tổn thương tâm lý ấy phát triển đến mức báo động, nhiều hơn nhiều hơn nữa, có cảm giác như bạn vừa tạo ra một nhân bản tồi tệ của chính mình. Kể cả những điều cơ bản cũng trở nên bất khả thi. Bạn không muốn ăn, không muốn tắm, không muốn ra ngoài cùng bạn bè. Bạn không muốn làm gì cả. Có thể bạn không nghĩ đến việc làm thương tổn bản thân, nhưng nếu phải chọn giữa tồn tại và không tồn tại thì chắc hẳn bạn cũng chẳng cần phải nghĩ. Tồi tệ hơn, bạn khó có thể nói ra những điều này với ai, bởi bạn không muốn bị đối xử như một kẻ ủy mị. Bạn không muốn bị coi là khác biệt. Bạn biết rằng nếu bạn tâm sự với ai đó, người ấy sẽ nhìn bạn qua một lăng kính của sự trầm cảm tương đương. Vậy nên bạn cô độc. Ốc đảo của riêng bạn dường như co cụm lại mọi lúc. Mực nước biển thì đang dâng cao ngày càng nhanh. Và tất cả những gì bạn có thể thấy hàng dặm trước mắt, rốt cuộc cũng vẫn chỉ hoàn toàn là nước.

https://redd.it/838ywu

Paddy Summerfield chụp bố mẹ: Khó chụp nhất là tình cảm con người 

Mình share bài này lên Fb hồi 2015- Hôm nay là 2018, một ngày uể oải, đang mệt mỏi như kiểu ốm. Đọc lại bài này thấy buồn dã man.

>

Paddy Summerfield chụp bố mẹ: Khó chụp nhất là tình cảm con người 06. 03. 15 – 6:18 am

Sean O’Hagan, Hoàng Lan dịch

“Cha tôi làm vườn, chăm bón đất đai, và trông nom mẹ tôi – người bị mắc kẹt trong bệnh tật. Tôi thì chụp ảnh họ từ khung cửa sổ nhìn ra vườn. Tôi chụp họ từ mùa này sang mùa khác, cứ chụp mãi; tôi cảm thấy có một sự bí ẩn và sự u sầu trong bóng hình xa xăm của bố mẹ”.

Bộ ảnh “Mẹ và Bố” là một tác phẩm tưởng nhớ, đậm chất cá nhân, thể hiện khả năng quan sát sâu sắc của tác giả. Nó cũng là lời nhắc nhở về sức mạnh của tính chăm chút trong nhiếp ảnh – thứ mà hiện nay đang trở nên khó tìm vì sự tràn lan của kỹ thuật chỉnh sửa.

Paddy Summerfield chụp những bức ảnh đen trắng này trong khu vườn rộng lớn nhưng gọn ghẽ tại ngôi nhà của bố mẹ. Anh chụp liên tục từ 1997 cho đến 2007. Trong suốt khoảng thời gian đó, anh nói rằng: “Tôi ghi lại thời điểm bệnh tật khiến mẹ tôi mất đi cả thế giới, lúc cha tôi mất đi một người vợ, và cuối cùng là lúc tôi mất cả hai người.”

Tất cả các bức ảnh đều chụp từ những ô cửa sổ hướng ra vườn. Anh ghi lại những lúc bố mẹ đang chăm chút cây cảnh hay đang thư giãn. Paddy thường chụp vào những buổi chiều mùa hè, khi bóng những rặng cây cao và bụi rậm bao quanh buông xuống bãi cỏ đã tỉa tót. Sau đó hè nhường chỗ cho thu với cảm giác u buồn thăm thẳm. Cha anh gom đống lá rơi thành một hàng dài gọn ghẽ rồi đứng đấy, tay cầm xô tưới cây trong một góc vườn lã chã những cánh hoa trắng. Mẹ anh thì lững thững bước ngang thảm cỏ, tay nắm một chùm hoa mới cắt. Họ say sưa làm việc, cả hai trông rất hòa hợp ngay cả khi họ cùng nhau ngủ thiếp trên những chiếc ghế trong vườn. Những gì bạn đang thấy, từ trang này qua trang khác, là hai cuộc đời đang cùng nhau tiến dần đến hồi kết.

Những bức ảnh cuối cùng thể hiện cảm giác thiếu vắng: đó là một bông hoa trắng trong mưa, khu vườn với cỏ mọc um tùm do không có ai trông nom. Chẳng còn nhận ra nổi cảnh vật trừ chiếc bàn và hai cái ghế của đấng song thân quá cố, với một chú chim bé nhỏ đậu trên bàn. Mọi thứ xung quanh đều xum xuê nở rộ: hoa dại và các khóm cây, những tán cành cao trĩu lá mới; cuộc sống vẫn tiếp diễn, tàn nhẫn nhưng đẹp đẽ.

Theo lời của nhà bình nhiếp ảnh kiêm sử gia Gerry Badger: “Một trong những thứ khó chụp nhất là tình cảm con người…” Paddy Summerfield đã làm được việc đó một cách khéo léo và cảm động, bằng cách lấy đôi mắt ân cần của một nhiếp ảnh gia làm minh chứng cho tình yêu vĩnh cửu đối với cha mẹ anh. “Bố và mẹ” là tập ảnh buồn nhưng đẹp làm sao.

Câu chuyện của bố và mẹ anh Summerfield qua ảnh:

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

http://soi.today/?p=161692

Bạn đọc đặt câu hỏi

Bạn đọc đặt câu hỏi: Tiến Dũng có thể kể về cú đá quả penalty quyết định trong trận tứ kết với Iraq?
Trung vệ Tiến Dũng: Lúc xếp người đá penalty ở trận đấu đó, ban huấn luyện có hỏi em: “Có đá không?”.
Em hỏi đội trưởng Xuân Trường: “Không ai đá nữa hả ông?”
Xuân Trường bảo: “Thế mày đá đi”
……và em trở thành người đá quả quyết định.
(P.s: suýt chút nữa đá hỏng)
Theo Zing – VNFootball

27332563_10204041273629671_7816034878147451980_n.jpg

Do not stand at my grave and weep

by Mary Elizabeth Frye:
Do not stand at my grave and weep 
I am not there; 
I do not sleep. 
I am a thousand winds that blow, 
I am the diamond glints on snow,
I am the sun on ripened grain,
I am the gentle autumn rain.
When you awaken in the morning’s hush
I am the swift uplifting rush Of quiet birds in circled flight.
I am the soft stars that shine at night.
Do not stand at my grave and cry,
I am not there; I did not die.

Ảnh chụp Màn hình 2017-11-16 lúc 09.21.39.png

Thấu hiểu địch thủ (Phần 1)

Mình đọc về Kendo thì lại càng thấy hay và xin quote bài này lên đây cho các mẹ đọc chơi.

Link Gốc: http://www.kendo.vn/?p=1083

Chiba Sensei nổi tiếng toàn Nhật Bản với tư cách là một bậc thầy sử dụng jodan. Ông đã từng vô địch giải Kendo toàn Nhật Bản 3 lần, và về nhì 2 lần, ngoài ra cũng có nhiều thứ hạng cao trong các danh hiệu uy tín khác. Thầy cũng từng là Shihan danh dự của trụ sở cảnh sát Thủ đô Tokyo và của trường đại học Hitotsubashi (một mất mát to lớn cho cộng động kendo thế giới là Chiba Sensei đã mất vào ngày 28/9/2016.)

Phần 1
Việc tự tin sử dụng kendo của riêng bạn trong shiai là rất quan trọng. Để làm được điều này, bạn cần khả năng xử lý tình huống. Có nghĩa là bạn phải biết cách đương đầu với nhiều kiểu đối thủ mà bạn có thể phải chạm trán. Đối thủ của bạn có thể là người nhanh nhẹn, khỏe mạnh, có bộ pháp tốt hoặc chuyên đánh kote… Bạn sẽ chẳng bao giờ biết chắc được mình sẽ chuẩn bị đối đầu với ai nên việc chuẩn bị kiến thức để đương đầu với nhiều kiểu kendo một cách hiệu quả là vô cùng cần thiết.

Người ta quan niệm rằng mỗi cá thể tồn tại một khí chất riêng, và tương tự có bao nhiêu người luyện tập kendo thì sẽ có từng đó phong cách kendo tồn tại. Bất kể là đối thủ của bạn dùng kendo theo phong cách nào đi nữa thì trách nhiệm của bạn cũng là phải đương đầu xử lý với tình huống đó. Khi tôi còn đi học, thầy giáo đã nói với tôi thế này trong một buổi đi sang trường khác: “Em sẽ không bao giờ biết khi nào hoặc người nào em sẽ phải đối mặt trong tương lai đâu, vì vậy hãy chú ý quan sát thói quen của mọi đối thủ tiềm năng của em.” Đây là một lời khuyên vô cùng khôn ngoan mà tôi vẫn tâm niệm đến tận bây giờ. Nói cách khác, đừng bao giờ coi nhẹ cơ hội được keiko với người khác. Bạn có thể học được rất nhiều điều cũng như những xu hướng đặc biệt của họ. Lời chỉ dẫn này giúp tôi rất nhiều khi còn học trung học và cả khi tôi bắt đầu luyện tập kendo ở Keishicho (Sở cảnh sát Thủ đô Tokyo).

Mitori-geiko (xem người khác luyện tập) cũng là một cách tốt để xác định xu hướng của những kendoka khác. Hãy mường tượng ra cách thức mà bạn sẽ dùng để đối đầu với họ. Quan sát lúc họ keiko thật kỹ và lập ra các chiến lược để có thể đánh bại điểm mạnh cũng như tận dụng điểm yếu của họ. Cách này cũng giúp tôi hiểu rõ kendo của mình hơn.
Như tôi đã đề cập đến, có bao nhiêu người tập kendo thì có bấy nhiêu kiểu kendo. Tuy nhiên, tôi tin rằng vẫn có thể chia họ vào các nhóm dựa theo chuyển động đặc trưng và cách thức thi đấu. Để đánh bại một người, thì việc phân họ vào một nhóm cụ thể và có chiến lược ngay từ giây phút đầu tiên là rất hiệu quả. Nhưng cũng nên nhớ rằng đối thủ của bạn cũng có thể có cùng suy nghĩ đó và bạn cần luôn luôn ở trong trạng thái cảnh giác với những tình huống bất ngờ. Bạn sẽ chỉ có thể phát triển kỹ năng này bằng cách tập luyện thật chăm chỉ và tập trung vào những yếu tố căn bản. Vào những thời khắc quan trọng, kết quả của ván đấu thường dựa vào khối lượng keiko mà mỗi người tham gia thi đấu đã thực hiện. Keiko chính là yếu tố quyết định trong mỗi cuộc thi, và không bao giờ được bỏ qua khi tính toán xây dựng chiến lược.

kendonippon386b

Khi bắt đầu chạm trán với một đối thủ, đầu tiên thì tôi thường giữ khoảng cách xa hơn bình thường một chút; giữ ở khoảng cách mà đòn tấn công của đối thủ sẽ không với tới nhưng vẫn đủ cho tôi tạo ra áp lực bằng cơ thể và kensen, để luôn duy trì trạng thái đe dọa với đòn chém hoặc đâm. Nó hơi xa hơn một chút so với issoku-itto-no-maai. Nếu đối thủ của tôi phản ứng lại với đòn nhử bằng cùng một phản xạ 2 lần liên tiếp, thì tôi có thể chắc chắn xác định được anh ta thuộc vào nhóm nào. Không có lần thứ 3. Nếu để đến lần thứ 3 thì đối thủ sẽ nhận ra là mình đang bị thăm dò và trở nên thận trọng hơn. Lần thứ 3 là lần mà ta phải tấn công. Sẽ có những dịp mà bạn có thể biết ngay được ở lần thử đầu tiên, vì vậy có thể ngay lập tức tấn công vào lần thứ 2.

Trong thi đấu kendo, giữ được đầu óc minh mẫn và tin vào linh cảm của mình là vô cùng quan trọng. Việc giữ được cả thể chất và tinh thần ở trạng thái tốt nhất cũng là cần thiết. Vào những ngày tôi còn thi đấu, tôi sẽ để ý đến bữa ăn của mình trong vòng một tháng trước ngày thi đấu những giải quan trọng như giải đấu toàn ngành cảnh sát và giải đấu toàn Nhật Bản. Tất nhiên là tôi cũng không uống rượu bia trước ngày thi đấu. Sự khắt khe với bản thân như vậy là cần thiết nếu như bạn thực sự muốn con đường kendo của mình tiến bộ. Tôi đã luôn muốn chắc chắn rằng tôi đã cố gắng hết sức và ở trong điều kiện tốt nhất vào mỗi dịp thi đấu. Tôi cũng tự hứa với bản thân là sẽ tự thưởng mình bằng đồ ăn ngon và bia sau khi thi đấu xong nữa. Bằng cách đó, tôi có thể tập trung để giải quyết những việc quan trọng.

Nếu việc luyện tập không tiến triển tốt, tôi sẽ không ngụy biện rằng mình “không có phong độ tốt”. Có những mục tiêu cần đạt được và không hề có chỗ cho việc tự mãn hay ngụy biện.
Trong ngày thi đấu, tôi luôn đội men nhanh hơn đối thủ của mình. Ngày xưa, giải Kendo toàn Nhật Bản được tổ chức trên một khán đài cao. Chúng tôi sẽ cúi chào nhau trên khán đài đó sau đó đội men. Tôi sẽ đội thật nhanh chóng, sau đó ngồi và quan sát từng cử chỉ của đối thủ khi anh ta đang đội men vào. Bạn càng ở thứ bậc cao, thì khán giả càng dễ quan sát bạn. Khi những đối thủ của tôi nhận ra họ chậm hơn, và tất cả mọi người đang nhìn chằm chằm vào họ, họ sẽ không thể tránh khỏi cảm giác bối rối, và ngược lại, tôi sẽ càng trở nên tự tin. Những điều này có vẻ là những chi tiết tầm thường, nhưng thực ra chúng là những chi tiết quan trọng.

Chibasensei-800x533.jpg

Any type of Apple

Any type of Apple

Nhân chuyện bạn Sơn có hỏi về gọi táo với các loại táo, type nào ngọt, type nào chua thì mình cũng ngứa mồm nói về kinh nghiệm đi bán hoa quả chợ trời của mình.
All thì không gọi là all, nhưng cơ bản các bạn Aussi có một vài loại chính, chua ngọt, giòn xốp thì mình cũng cố công ăn test và hiểu được căn bản.
Điểm chính thì táo úc thường có 9 loại chính:
  • Royal Gala
  • Golden Delicious
  • Red Delicious
  • Fuji
  • Pink Lady
  • Granny Smith
  • Jazz
  • Sundowner
  • Eve
Thiệt fun khi các bạn Úc đặt tên mọi thứ rất tượng hình kiểu táo Pink Lady ( quý cô Hồng) thì quả táo đúng màu hồng, bên ngoài có 1 lớp phấn nhẹ, thơm dễ chịu, chọn được qua ngon khó :)) Và mình ghét cái táo này.
Chi tiết cả type thì như sau:
1: Royal Gala
 Royal Gala.jpg
Size: Trung bình, cầm vừa 1 bàn tay.
Táo tròn đều, ngọt, chắc và thơm, thịt táo trắng và rất vừa vặn đưa lên miệng cắn, Mình thích ăn type táo này. Nó không ngọt như Fuji, không chua như Granny Smith.
Táo này có màu từ vàng đậm đến da cam, có nhiều sọc đỏ.
Táo này thì thường hay có cùng mùa với Granny smith, xuân đến hè. Giống táo này lai từ Orange Red Kidd và Golden Delicious. Mình thấy khá nhiều người dùng Royal Gala để nấu ăn, làm nước sốt, salat chứ không làm bánh nhiều.
Bản thân thì thích xếp Royal gala tươi mọng lên đĩa để ở bếp, đi qua cầm 1 quả cắn, quay lại cầm thêm quả nữa :d
  1. Golden Delicious
Golden Delicious.jpg
Nhiều người rất hay nhầm táo này với Granny Smith khi bị cũ nhưng cũng có nhiều dấu hiệu nhận biết.
Táo Golden Delicious có một vẻ ngoài khá dễ nhận, màu từ xanh lá đến vàng nhạt với các chấm ngọt nổi rõ ( sugar spot) trên thân. Thời gian vừa vặn nhất là khi táo chuyển từ màu xanh sang vàng nhạt. Vỏ táo được bao phủ một lớp dầu, thơm dịu, có đĩa Golden Delicious mà bày trong bếp thì cứ có mùi thơm thơm thoang thoảng vương vấn rất khó tả nhé.
Thịt táo Golden Delicious màu trắng, ngọt dịu, hơi hơi giòn nhưng cũng không mềm nhiều như jazz,  giống ngoại nhập- hình như là US nhưng có vẻ hợp thổ nhưỡng nên khá ngon. Táo này kén người ăn vì thấy các cô bác Việt hay tàu đều ít mua. Mọi người mua về thường nấu mứt, caramel hay làm bánh xốp.
Cá nhân mình cũng không khoái táo này dù mùi thơm rất thơm của nó.
  1. Red Delicious
Red Delicious.jpg
Red Delicious là một trong những type táo mình đánh giá rất cao, size trung bình đến to, có khi đến 250- 300g/ quả.
Quả to, mọng, đỏ rực đến đỏ thẫm, cái màu rất nổi trội và đặc biệt. Bạn sẽ thấy Red Delicious nổi trội ở giữa đám đông khi vào một ngày xấu trời âm u, giữa hàng dài những người mặc công sở nhạt nhẽo lại xuất hiện một cô gái mặc đầm đỏ, tóc đen, môi đỏ chót :)) đó. Đó chính là cảm giác của mình khi lần đầu nhìn thấy Red Delicious.
Cầm quả Red Delicious lên thấy có cảm giác chia thớ rất rõ ràng. Thịt táo, trắng, thơm, vì size lớn nên dễ dàng cắt được miếng táo ngon lành to đẹp. Mình thấy Red Delicious nên được ăn luôn chứ nấu món gì cũng vơi đi phần nào cái mùi thơm rạo rực khi cắn miếng táo vào miệng.
Thiệt vậy đấy.
  1. Fuji
Fuji.jpg
Đây là loại mình thấy thú vị nhất, phần vì nhiều kỉ niệm, phần vì phổ biến, hay bán nhất lúc đi bán hoa quả ở Bình Minh.
Size thì tuỳ loại có từ trung bình đến to, quả Fuji có 1 điểm đặc biệt là có 1 nửa xanh, 2 nửa đỏ ( đỏ từ đỏ nhạt đến đỏ đậm, xanh từ hơi vàng đến xanh) Táo mọng và cũng bao phủ 1 lớp dầu lên vỏ táo, Lớp dầu táo nhờn nhờn tự nhiên này cũng có công dụng bảo vệ, cứ để trong phòng lạnh có khi phải được cả năm, vấn thơm ngon như ngày mới.
Người bán táo kinh nghiệm khi xếp Fuji thì thường sẽ nhẹ nhàng điều chỉnh để mặt đỏ quay hết ra ngoài, nhìn đều đặn, đẹp đẽ.
Ruột táo Fuji trắng, chín thì hơi vàng nhưng đều thơm và mọng nước, Fuji có 1 cái lõi to hơi xơ nên khi ăn thì phải cắt nó đi. Nhưng Fuji cũng là 1 type táo đáng thử nếu bạn có cơ hội.
5 .  Pink Lady (Cripps Pink )
 Pink LadyT.jpg
Tìm mãi không thấy cái ảnh demo ưng ý của em táo Pink Lady này. Mình quen với táo Cripps Pink hơn. Tuy cùng 1 giống nhưng hình dáng hơi khác nhau, Cripps Pink phình phần trên và thon đều xuống khác với Pink Lady tròn đều như ảnh.
Tuy nhiên mùi vị, cảm giác vẫn giống nhau.
Pink Lady thì tất nhiên vỏ nó màu hồng hồng rồi,cũng có suger spot trên vỏ. Thịt trắng, xốp, cảm giác hơi xốp quá nên ít nước nhưng ngọt đậm và cực kì fit với làm bánh táo ngọt hay làm mứt táo. Pink Lady không như Fuji là giống nhập và thuần lại từ Nhật mà Pink Lady được các bạn Úc lai từ Golden Delicious và táo  Lady Williams ( một giống thuần úc) ở bên New South Wales xa xôi thiếu nước quanh năm đấy. Pink Lady tuy không nổi trội nhưng được rất nhiều các bạn úc yêu thích và có thể coi là 1 giống đặc trưng của Úc mang sang nước khác trồng nếu hợp thổ nhưỡng.
6  .  Granny Smith
 Granny Smith.jpg
Nếu các mẹ đã từng nghe đến bánh Tart chanh phổ biến thì bánh Tart táo mà không làm bằng táo Granny Smith thì là cả 1 sự phí hoài.
Hình dáng đặc trưng của em Granny Smith là màu xanh :)) Một loại xanh lá, căng mọng, dịu mắt, chua gắt hoặc chua dịu tuỳ loại xanh hay chín. Khi chín thì chỉ chuyển màu hơi ngả vàng nhưng sure là vẫn chua lè.
Thịt táo Granny Smith màu trắng hoặc xanh lá cây, mong nước, chua dịu dịu và rất hợp làm bánh, salat. Hồi đi học mình hay chen 1 em Granny Smith vào 1 bữa ăn nhẹ với sữa choco, thanh hạt đóng gói và 1 quả táo là vừa đủ, không quá ngọt, không quá chua lại đủ năng lượng.
Cơ mà nếu bạn không thích táo chua thì thôi. Next….
7  .  Jazz.
Jazz.jpg
Trong 9 loại kể trên đây thì Jazz và Eve là 2 loại mình gặp ít nhất. Nhưng cũng phần vì ít người ăn, phần vì shop mà bán 7-8 loại táo là khách bắt đầu loạn, không biết mua , không mua loại nào. Thằng David chuyên có trò trộn Jazz vào Gala hoặc royal Gala rồi bán chung. Size của Jazz khá giống Gala. vị hơi chua, không ngọt đậm như Gala.
Táo Jazz là loại lai giữa Gala thuần chủng và táo Braeburn sinh ra 1 loại táo có kích thước bé hoặc vừa ( phải nhặt đến 7-15 quả mới được 1 kg ). Thịt trắng, ngọt- lâu lâu gặp quả hơi chua, giòn và cực kì mọng nước.  Mình hay thấy Jazz bán chung với Gala từ mùa xuân tháng 10 đến hết mùa hè tháng 4. Jazz khá thú vị nhưng cá nhân thì vẫn thích Gala hơn.
  1. Sundowner
SundownerT
Có một trò rất khó chịu khi đi bán hoa quả là Táo có rất nhiều giống, nhiều tên, lai chéo với nhau và lai giống nhiều khi giống nhau đến độ như 2 anh em,
Mình thì thường xuyên nhầm Sundowner với Golden Delicious, màu sắc bên ngoài khá giống nhau. Duy chỉ có một đặc điểm riêng là Sundowner có 1 khoảng loang màu xanh rất đặc trưng ở cuống.
Táo này cũng có size to , rất to hoặc trung bình. Giá thì đắt. type loại 1 thùng 12 quả có khi đến 30-35$ thùng :)) Mình rất hay bán được Sundowner mỗi khi gặp gà và có khi còn bán được mấy thùng. Tuy nhiên xứng đáng với tiền và chất lượng thu được.
Thịt táo Sundowner trắng, ngọt, mọng nước :)), Vỏ hơi dày và chát nên nếu ăn thì gọt vỏ sẽ ngon hơn. Nên gọt bằng sao sứ vì thấy gọi dao sắt rất dễ bị đổi sang màu tối do nước táo làm đổi màu.
Mình thấy các chị hay mua Sundowner về để làm bánh nướng vì đột ngọt cao, không bị khô khi nướng.
Bạn nào làm bánh cũng mua loại này xem sao.
9  .  Eve
Eve.jpg
Eve :)) Là cái táo rất nổi tiếng trên film ảnh vì cái vẻ đỏ đều, tròn và nhìn rất gợi đòn của nó. Các bạn muốn xem nó xuất hiện ở đâu thì dễ thôi, Em Eve là giống táo chị Eve cắn khi ở với anh Adam trong vườn địa đàng.
Mình thì không thích táo Eve lắm nhưng thấy ngoài chợ các bạn bán táo Khựa nhập về thì toàn thấy táo này.
Ngoài shop cũng ít bán vì do quả to mọng nên rất dễ dập, thịt táo trắng hoặc vàng. mọng nước vừa vừa, nếu táo cũ rất dễ mủn mủn ăn rất ghét.
Tuy nhiên mùi của Eve cũng thơn và nếu tươi thì gọt vỏ đi rồi gặm cũng khá thú vị. Đừng cắn luôn như chị eve nhé.
Chốt: Bên trên chỉ là một vài loại mình biết, hóng được trong quá trình kiếm ăn ngoài chợ Springvale. Mình thì luôn nhớ lời đại ca Bình dạy. Đối xử với hoa quả phải thiệt nhẹ nhàng như tay cầm miếng đậu phụ: bóp chặt quá cũng không được, lỏng quá cũng không xong.  Mà táo chỉ cần rơi từ 5cm xuống bàn là 2-3 hôm sau chỗ rơi đấy sẽ dập và chuyển sang thối.
:)) Thôi thì vụ thống kê chia sẻ này cũng khá nay. Lần tới mình nghĩ nên làm món thống kê gì tiếp cho thêm thú vị vậy.
Apple-Picking