Image

Melbounre 2011

Melbounre 2011

Tôi nhớ Mel buồn của mình. Trong những ngày mùa thu đẹp đẽ, cuộc sống chậm dãi trôi qua những hàng phong rụng ngập lá. Tôi sống liều lĩnh và vô cảm. Luôn chỉ nói chuyện với chính bản thân mình và rồi hiểu cuộc đời, hiểu rõ bản thân mình sâu sắc. Đã có lúc tôi đã đẩy giới hạn chịu đựng bản thân lên những mức độ kể ra “họ” những con người xung quanh tôi, thân thiết yêu quý biết bao cũng nửa tin nửa ngờ or dù miệng nói tin vẫn vương vấn chút hoài nghi.
Thời gian có thể sẽ ko quay trở lại.
Nhưng Mel thì tôi sẽ trở lại.

Advertisements
Image

Mưa.

Mưa.

Chúng ta bước đi mà chẳng biết cuộc đời cho mình điều gì. Nghiệt ngã và hoang tưởng. Mình dễ dính vào những hoang mang khôn tả khi không có đủ sức đi hết con đường của mình.
Dù thế vẫn phải bước thôi.