#Film List

List film cần xem.
Không cố tỏ ra thượng đẳng, xem nhiều hay ở một đẳng cấp khác, Và mình vẫn luôn muốn tạo ra một list những bộ film mình từng xem, bị ấn tượng sâu sắc hay trở lên down mood ám ảnh với những bộ film đấy.
Một phần lý do mình chẳng bao giờ xem film kinh dị hay film ma vì chúng ta chọn những thứ tiếp nhận vào đầu óc mình và vốn dĩ nó cũng đã đầy dẫy những điều u ám ủ dột rồi, nên thiệt không cần tiếp thêm những thứ kinh dị hơn nữa. :d Éo hiểu sao chị em phụ nữ thích đi xem mấy film đấy thế, :)) cuộc sống nhạt nhẽo quá à ?!

Mình vốn không chia theo chủ đề mà chia theo cảm nhận về những bộ film đã xem.
Và bài post này sẽ thật rất dài. Hay mình nên chia nó ra làm nhiều phần nhỏ.
Có những film/serries film xứng đáng nằm ở nhiều list khác nhau nhưng mình sẽ list nó theo đúng cảm xúc nhất.

I. Hack não- khi bạn đang chả có gì làm và không tìm kiếm một bộ film đơn thuẩn chỉ để giải trí.

II. Film làm bạn thấy choáng ngợp

III. Film về một ai đấy :))) đã làm gì đấy

IV. Film Serries

V. Kinh điển

VI. Feed Happy at the End

VII. Love and Lost

VIII. War and peace

IX. List mà xem xong cả tháng rồi vẫn thấy down mood vì cuộc sống thực tế éo đẹp đẽ mơ mộng tí nào.

X. List bạn thấy hay và éo cần giải thích tại sao:

XI Và save the best for the last: Film về chủ đề nấu ăn.

thumb-1920-321927.jpgthumb-1920-287897.jpgẢnh chụp Màn hình 2017-12-25 lúc 00.20.40.pngẢnh chụp Màn hình 2017-12-25 lúc 00.20.46.pngẢnh chụp Màn hình 2017-12-25 lúc 00.20.52.png

Advertisements

So insecure

 

To find myself again
My walls are closing in
I’ve felt this way before
So insecure

 

Ảnh chụp Màn hình 2017-12-15 lúc 11.24.13

Thấu hiểu địch thủ (Phần 1)

Mình đọc về Kendo thì lại càng thấy hay và xin quote bài này lên đây cho các mẹ đọc chơi.

Link Gốc: http://www.kendo.vn/?p=1083

Chiba Sensei nổi tiếng toàn Nhật Bản với tư cách là một bậc thầy sử dụng jodan. Ông đã từng vô địch giải Kendo toàn Nhật Bản 3 lần, và về nhì 2 lần, ngoài ra cũng có nhiều thứ hạng cao trong các danh hiệu uy tín khác. Thầy cũng từng là Shihan danh dự của trụ sở cảnh sát Thủ đô Tokyo và của trường đại học Hitotsubashi (một mất mát to lớn cho cộng động kendo thế giới là Chiba Sensei đã mất vào ngày 28/9/2016.)

Phần 1
Việc tự tin sử dụng kendo của riêng bạn trong shiai là rất quan trọng. Để làm được điều này, bạn cần khả năng xử lý tình huống. Có nghĩa là bạn phải biết cách đương đầu với nhiều kiểu đối thủ mà bạn có thể phải chạm trán. Đối thủ của bạn có thể là người nhanh nhẹn, khỏe mạnh, có bộ pháp tốt hoặc chuyên đánh kote… Bạn sẽ chẳng bao giờ biết chắc được mình sẽ chuẩn bị đối đầu với ai nên việc chuẩn bị kiến thức để đương đầu với nhiều kiểu kendo một cách hiệu quả là vô cùng cần thiết.

Người ta quan niệm rằng mỗi cá thể tồn tại một khí chất riêng, và tương tự có bao nhiêu người luyện tập kendo thì sẽ có từng đó phong cách kendo tồn tại. Bất kể là đối thủ của bạn dùng kendo theo phong cách nào đi nữa thì trách nhiệm của bạn cũng là phải đương đầu xử lý với tình huống đó. Khi tôi còn đi học, thầy giáo đã nói với tôi thế này trong một buổi đi sang trường khác: “Em sẽ không bao giờ biết khi nào hoặc người nào em sẽ phải đối mặt trong tương lai đâu, vì vậy hãy chú ý quan sát thói quen của mọi đối thủ tiềm năng của em.” Đây là một lời khuyên vô cùng khôn ngoan mà tôi vẫn tâm niệm đến tận bây giờ. Nói cách khác, đừng bao giờ coi nhẹ cơ hội được keiko với người khác. Bạn có thể học được rất nhiều điều cũng như những xu hướng đặc biệt của họ. Lời chỉ dẫn này giúp tôi rất nhiều khi còn học trung học và cả khi tôi bắt đầu luyện tập kendo ở Keishicho (Sở cảnh sát Thủ đô Tokyo).

Mitori-geiko (xem người khác luyện tập) cũng là một cách tốt để xác định xu hướng của những kendoka khác. Hãy mường tượng ra cách thức mà bạn sẽ dùng để đối đầu với họ. Quan sát lúc họ keiko thật kỹ và lập ra các chiến lược để có thể đánh bại điểm mạnh cũng như tận dụng điểm yếu của họ. Cách này cũng giúp tôi hiểu rõ kendo của mình hơn.
Như tôi đã đề cập đến, có bao nhiêu người tập kendo thì có bấy nhiêu kiểu kendo. Tuy nhiên, tôi tin rằng vẫn có thể chia họ vào các nhóm dựa theo chuyển động đặc trưng và cách thức thi đấu. Để đánh bại một người, thì việc phân họ vào một nhóm cụ thể và có chiến lược ngay từ giây phút đầu tiên là rất hiệu quả. Nhưng cũng nên nhớ rằng đối thủ của bạn cũng có thể có cùng suy nghĩ đó và bạn cần luôn luôn ở trong trạng thái cảnh giác với những tình huống bất ngờ. Bạn sẽ chỉ có thể phát triển kỹ năng này bằng cách tập luyện thật chăm chỉ và tập trung vào những yếu tố căn bản. Vào những thời khắc quan trọng, kết quả của ván đấu thường dựa vào khối lượng keiko mà mỗi người tham gia thi đấu đã thực hiện. Keiko chính là yếu tố quyết định trong mỗi cuộc thi, và không bao giờ được bỏ qua khi tính toán xây dựng chiến lược.

kendonippon386b

Khi bắt đầu chạm trán với một đối thủ, đầu tiên thì tôi thường giữ khoảng cách xa hơn bình thường một chút; giữ ở khoảng cách mà đòn tấn công của đối thủ sẽ không với tới nhưng vẫn đủ cho tôi tạo ra áp lực bằng cơ thể và kensen, để luôn duy trì trạng thái đe dọa với đòn chém hoặc đâm. Nó hơi xa hơn một chút so với issoku-itto-no-maai. Nếu đối thủ của tôi phản ứng lại với đòn nhử bằng cùng một phản xạ 2 lần liên tiếp, thì tôi có thể chắc chắn xác định được anh ta thuộc vào nhóm nào. Không có lần thứ 3. Nếu để đến lần thứ 3 thì đối thủ sẽ nhận ra là mình đang bị thăm dò và trở nên thận trọng hơn. Lần thứ 3 là lần mà ta phải tấn công. Sẽ có những dịp mà bạn có thể biết ngay được ở lần thử đầu tiên, vì vậy có thể ngay lập tức tấn công vào lần thứ 2.

Trong thi đấu kendo, giữ được đầu óc minh mẫn và tin vào linh cảm của mình là vô cùng quan trọng. Việc giữ được cả thể chất và tinh thần ở trạng thái tốt nhất cũng là cần thiết. Vào những ngày tôi còn thi đấu, tôi sẽ để ý đến bữa ăn của mình trong vòng một tháng trước ngày thi đấu những giải quan trọng như giải đấu toàn ngành cảnh sát và giải đấu toàn Nhật Bản. Tất nhiên là tôi cũng không uống rượu bia trước ngày thi đấu. Sự khắt khe với bản thân như vậy là cần thiết nếu như bạn thực sự muốn con đường kendo của mình tiến bộ. Tôi đã luôn muốn chắc chắn rằng tôi đã cố gắng hết sức và ở trong điều kiện tốt nhất vào mỗi dịp thi đấu. Tôi cũng tự hứa với bản thân là sẽ tự thưởng mình bằng đồ ăn ngon và bia sau khi thi đấu xong nữa. Bằng cách đó, tôi có thể tập trung để giải quyết những việc quan trọng.

Nếu việc luyện tập không tiến triển tốt, tôi sẽ không ngụy biện rằng mình “không có phong độ tốt”. Có những mục tiêu cần đạt được và không hề có chỗ cho việc tự mãn hay ngụy biện.
Trong ngày thi đấu, tôi luôn đội men nhanh hơn đối thủ của mình. Ngày xưa, giải Kendo toàn Nhật Bản được tổ chức trên một khán đài cao. Chúng tôi sẽ cúi chào nhau trên khán đài đó sau đó đội men. Tôi sẽ đội thật nhanh chóng, sau đó ngồi và quan sát từng cử chỉ của đối thủ khi anh ta đang đội men vào. Bạn càng ở thứ bậc cao, thì khán giả càng dễ quan sát bạn. Khi những đối thủ của tôi nhận ra họ chậm hơn, và tất cả mọi người đang nhìn chằm chằm vào họ, họ sẽ không thể tránh khỏi cảm giác bối rối, và ngược lại, tôi sẽ càng trở nên tự tin. Những điều này có vẻ là những chi tiết tầm thường, nhưng thực ra chúng là những chi tiết quan trọng.

Chibasensei-800x533.jpg

#22 Ngày gần cuối

Hôm nay là mùng 4 tết. theo tiêu chuẩn của bà già mình là đã hết tết và mọi thứ nhang chóng trôi qua. Mình tỉnh dậy lúc 12h.30 và mọi thứ đã vào nhịp độ như nó vốn có hàng ngày: Bố mẹ người đi làm, người về xong   lại đi, thằng em đi chơi, thằng ở nhà xem tv, cơm đã nấu, đã ăn, chó đã thảnh thởi ăn xong   rôi lê la ngủ. Đấy là những thứ mà mình đã bỏ lỡ. Ngoài ra điện thoại cũng có 1 lố notification, miss call, tin nhắn abc bac mà mắt thì mờ đọc mãi không hết.

Cái chủ đề nhàm chán, nhạt nhẽo của của những kẻ sống không ước mơ mà chỉ có ham muốn xung quanh mình, năm gặp hai lần nhưng luôn đưa ra lời khuyên định hướng cho cuộc đời kẻ khác khoái hỏi mình kiếm dc bao tiền và bao giờ lấy vợ, rồi xởi lời kêu lấy vợ đi, bình luận cái a dc , cái B không nên dù chả có tí kiến thức mẹ gì về cái định nói, toàn tin vỉa hè. Tất nhiên mình lại cười ngoại giao nhiệt tình rồi give the fuck vào cái cái các bạn thốt ra.

Chuyện nhảm nữa là anh em cây khế vài năm gặp một lần, khi tỉnh thì không dám nói nhưng khi say thì khoác vai chú chú anh anh ngọt nhạt về chuyện sao không cho anh em cái gì, chú sống thế không được abc xyz đầy niểm nở.

Mình vốn đã một lần dốc hết toàn bộ những thứ trong balo cuộc đời và sau đó tự mình cân đo nhặt nhạnh những thứ quan trọng còn lại cho vào và từ đấy mình không bị áp lực với những suy nghĩ và định kiến của kẻ khác. Như các bạn khác hay nói là ngồi lên đầu dư luận để sống và sẵn sàng give fuck vào mặt bất cứ thằng nào ép mình làm trái cách sống đấy.

>>>

Chiều mùng 4. Mình chán ngán Facebook, chán ngán những thứ xung quanh, Mình ra quán cafe quen mới ngồi viết blob, mặc cho những dòng chữ tuôn ra như nó vẫn chực chờ như vậy. Mọi thứ xung quanh êm đẹp chỉ duy có một thứ là vẫn có mùi khói thuốc. Cái quán cafe mình sẽ làm mình không cho hút thuốc trong nhà và các bạn hút thì nên lịch sử ngồi ra cửa cho lành:d

Cái quán cafe mình hay hồi nhìn ra Hồ 0 Sen, nhạc dở, cafe không phải đậu nành rang,ghế mây lõi kim loại vừa mông, đầu tư trang trí nhưng luôn để không gian tối ôm. Đồ bày cực xấu khi cái cửa sổ đang đẹp bày thê cái tượng Tế Công với lão câu cá.

Một trong những quán cafe ở hải phòng ít chém gió mà khách cắm mặt vào điện thoại tự làm việc riêng tận hưởng cái gu âm nhạc thị trường dở òm của chủ quán. Cơ mà coi được nhất trong những quán mình hay ngồi. :d

BG-PC (130)

#21

Mình vốn định chăm chỉ viết blog mỗi tuần nhưng cơn lười biếng cứ chực chờ cuốn ta đi, đi mãi, Để lại những khoảng nhớ nhớ quên quên vô định của kí ức , ở những cái khoảng mà ta chẳng thể rõ ràng rằng ta đã từng sống qua những ngày như thế. Rồi đột ngột lặng người khi một thứ quen thuộc lướt qua.

Hà nội những ngày mùa đông lạnh mà có nắng, tròn 30 ngày nữa là tết và như mọi năm đói kém khác thì người ta chẳng có cảm giác gì rằng sắp đến tết mà cứ cặm cụi vào kiếm miếng ăn.

Điểm tin vậy: Hà nội dần trở thành 1 gánh xiếc không hơn, khi 1 đứa xe đạp điện hồn nhiên đi chéo qua ngã tư mà không bị con xe nào va phải, xăng giảm giá xuống 15k hơn, dân tình chịu khổ quen nên như phát điên và chuẩn bị không chịu nổi cái sướng đấy, mình dạo này khoái trồng hành tỏi :d và đang nghiên cứu thêm môn trồng dâu tây.

Cuối năm mấy bạn bank làm cái thẻ credit mà làm mình đau hết cả đầu vì giấy tờ loằng ngoằng.

#20 Until Never

Mình có lần đã chụp một góc của Melbourne gọi là Until Never Gallery

Untilnevergalery20

Một nơi kì lạ của những nghệ sĩ đường phố, phô diễn mình, sống tự do khoáng lạc, ngâpj tràn trên những bước tường là những hình vẽ, biểu tượng, slogan cá nhân  và dường như họ thay đổi nó từng ngày, liên tục thay thế, liên tục biến đổi theo tâm trạng như là cái góc khuất nhỏ này sống dậy sao đó.

Lúc đó mình chụp ảnh dở, nhưng nhiệt tình, hăm hở, ôm máy ảnh lặng lẽ đi một mình, tìm những góc lạ, đơn độc và vắng dưới. Thường thì sẽ kết thúc một ngày và bữa tối với 1 suất $ 4.90 ở Hungry Jack nhìn ra Flinder street.
Và sau đó là kết thúc cái quãng đi bộ 20min để về nhà co ro trong cái áo hookie AG mà đến giờ mình vẫn thường mặc đi làm.

#19 Thỉnh thoảng cũng ốm cái cho vui

Đời bùn cười, lúc yên lành êm ấm thì muốn nổi loạn, muốn tàn phá thế giới, muốn thay đổi mình, thay đổi người, thay đổi xã hội. Sống vì công lý, chính nghĩa, sống vì đam mê, sống vì lẽ sống như nó phải thế.
CƠ MÀ…

Lúc ốm thì chỉ muốn ăn được bát cơm một cách bình thường, không quặn lên buồn nôn hay ghê sợ mùi mỡ, mùi dầu ăn.

Và khi đấy người ta biết mình sống vì bản thân, vì sức khoẻ vì gia đình chứ không phải những thứ phù phiếm ở trên.

>>>

Hà nội cuối tuần mưa dầm dề, tự dưng mình dở chứng sốt nóng rồi sốt lạnh, người như bị thiêu xong lại như nhảy vào chậu nước đá. Ghê răng, ghê các loại mùi dầu mỡ và cái cảm giác uể oải nhân lên gấp bội trong thời tiết mưa dầm dề ở Hà Nội của các bạn.

Mình tự dưng thèm một chiều 3h nắng ấm, ngồi uống 1 ly cafe sữa đá ở chợ Springvale, cái khu người việt nửa tàng tàng nửa hiện đại. Bàn ghế cũ và xô lệch, những cô chú người việt ăn mặc lỗi mốt chắc lâu không về Việt Nam nên đang nói thứ tiếng việt chọ troẹ pha lẫn tiếng anh bồi. Mấy cô đi chợ thỉnh thoảng lượn qua sẽ hỏi nay không bán hàng hả con, tất cả đều là khách ở shop hoa quả Bình Minh chéo bên kia đường. Lát xong ly cafe mình sẽ lượn 1 vòng nghĩ xem tối nay ăn gì hay là đi mua cho bạn Ninh đang làm back up ngày mình nghỉ một ly cafe.
Tất nhiên nó sẽ không phải ngày cuối tuần, vì cuối tuần chả bao giờ dc nghỉ và cứ mải miết cắm mặt đi làm vậy thôi :d

#18 Những ngày buồn vui

Hà nội bước sáng cái tiết trời mưa phùn và gió rét căm căm. Người ta chọn cách trốn trong nhà, đóng kín cửa nhấm nháp cái yên lặng, u tịch của buổi cuối tuần làm niềm vui thay vì lao ra đường như những ngày nắng khác. Mình khật khưỡng ốm từ chiều thứ 6 có thể do thay đổi thời tiết, cũng lâu rồi mới có cảm giác yếu như thế và cũng một phần mình ghét trời rét vì với kí ức của mình mùa đông rét mướt thường đi cùng với những chiều đói meo ngừi mùi thức ăn từ đâu đến, rồi lếch thếch đi bộ một mình về nhà khi tan giờ.

Rồi khi đi học thì mùa đông gắn với việc lại còm cõi một mình đi trong mưa lạnh về nhà cô Lý ở Noble Park hai tay nặng chĩu đồ ăn của một tuần mà mình thường cố kéo dài ăn trong 2 tuần đấy.

Nhưng giờ mọi chuyện có vẻ đã khác, mình đang ở một nơi khác và suy nghĩ cũng khác.

>>>

Chiều thứ 7, Bạn ny ở nhà quấn chăn xem film mị dân tàu khựa và ăn bánh pía+ ổi, Bạn Màu em trai còn chẳng thèm dậy ngó cái áo khoác mới mua tiếp tục cuốn chăn và ngủ. Mình chẳng bật cái đèn nào dùng ánh sáng từ bể cá phát ra làm ánh sáng duy nhất cho cả căn nhà. Mình vốn định mua thêm mấy cái thảm ngồi để ngồi làm việc cho ấm mà mãi chưa mua được. Người ta nói đúng, sống muốn thì nhiều chứ thực sự làm thì chả làm được mấy.

Nhưng mình vẫn nghĩ nên notes mình muốn làm gì, rằng mình muốn làm bánh và mở thêm quán cafe 😀